Chạm vào tâm cảm của anh Là em thâu tóm trời xanh yên bình… Xua buồn, đuổi nhớ để quên Nhiều năm anh sống đã quen chất sầu… Chạm vào tâm cảm của nhau Nên đôi không biết lúc nào hở em ?
Nói đến tan vỡ hạnh phúc gia đình,thường chúng ta liên tưởng đến những nguyên nhân trầm trọng như ngoại tình , “ông ăn chả , bà ăn nem”, hoặc vợ , chồng cờ bạc , nghiện ngập , bỏ bê gia đình-xa hơn nữa là thô lỗ với người bạn đời , hoặc những nguyên nhân tinh thần sâu sắc…
Nhưng mấy ai nghĩ rằng , đôi khi nguyên nhân dẫn đến mất hạnh phúc lại từ những vấn đề tưởng như rất nhỏ-và vì nó nhỏ , thậm chí hầu như bình thường , nên không ai để ý-và đã để cho những điểm đen li ti ấy kết tụ thành một khối lớn-một ấn tượng nặng nề , u ám mà ta không thể ném ra ngòai cuộc sống được nữa.Cho đến khi hạnh phúc đội nón ra đi , ta chỉ “đổ tội”cho chuyện nầy chuyện nọ mà không hề biết nguyên nhân chính từ đâu.
Hỏi người xứ biển xa xôi Rằng thu bên ấy đã rơi lá vàng? Có nghe trong gió thu sang Lời em nhắn gửi theo làn gió bay Bao nhiêu lá rụng từ cây Bấy nhiêu thương nhớ đong đầy tim em
Năm 1995 lần đầu về thăm quê hương sau mười bốn năm xa cách, tôi hỏi các cháu trong nhà “Ông Tám Khùng bây giờ ra sao?”. Các cháu tôi ngơ ngác, đứa này đưa mắt hỏi thầm đứa kia, không biết trả lời thế nào. Đứa lớn nhất đáp mơ hồ”Chắc ổng chết lâu rồi cậu”.
Tim tôi đau thắt! Tám Khùng chết rồi! Nhưng tôi trấn tĩnh được ngay. Phải, nếu tính nhẩm tuổi đời của Tám Khùng thì chuyến về thăm Qui Nhơn lần này tôi không gặp Tám Khùng nữa, cũng phải. Ông ấy đã lớn tuổi, lại sống theo cách sống như thế, làm sao…
Thời tiết mỗi lúc một oi nồng, mấy cây ớt trước sân như héo lá, mấy cây đu đủ còn trơ lại mấy trái đèo đẹt trên tấm thân cao ngồng trơ trụi, giàn mướp còn trơ lại một đám lá khô vàng ruộm úa màu...
Nắng tháng Bảy như thiêu da đốt thịt, vạn vật đang chuyển mình trong cơn mưa vần vũ nhưng chưa trút vội, những tiếng gầm thét đì đùng vọng từ cõi xa hòa cùng tiếng sấm nổ và những lằn sáng dọc ngang ...