- Đăng ngày 20 Tháng 8 2011
- Lượt xem: 1325

Dẫu vô nghĩa như ngôi trường đã cũ
Dẫu tàn phai trong ký ức học trò
Anh vẫn về đứng tựa cổng trường xưa
Vo kỷ niệm cho tình yêu trở lại
Khi mới đến lòng say sưa hăng hái
Chân run run từng bước nhỏ vào trường
Tiếng giảng bài cứ cao vút yêu thương
Đầy tin tưởng và chứa chan hạnh phúc
Em trong sáng dịu dàng hiền thục
Mộng rất tròn phơi phới tuổi hoa niên
Bài học thầy hay như chuyện thần tiên
Cho em ước biết bao nhiêu điều đẹp !
Xuân đến hạ tàn thu qua đông hết
Cứ mãi mê bên sách vở học trò
Tuổi thanh xuân như gió thoảng không ngờ
Chợt quay lại thấy một mình ngơ ngẩn
Yêu thương đó vẫn trong tim cháy bỏng
Nghĩa tình kia cứ ray rứt tâm can
Nhưng nhìn quanh tất cả đã tan hàng
Anh trơ trọi giữa lạnh lùng năm tháng
Trường với lớp một bóng mờ dĩ vãng
Thầy và trò chuyện xa lắc xa lơ
Anh cô đơn như một chú nai tơ
Đứng ngơ ngác giữa rừng thu rụng lá !
Chiều hôm nay lại mong trời phép lạ
Ngồi bàn thầy , mở cuốn sổ gọi tên
Phấn trắng cầm tay , đứng trước bảng đen
Viết nắn nót một đầu bài thật đẹp !
Trần Hoan Trinh