(Đây không phải là một bài thơ , mà là tự sự của môt người bạn với những người bạn cùng chung chí hướng Thương tặng các nàng tiểu thư Trinh vương - Qui nhơn ngày xưa....)
Ngày xưa đó... Bạn và tôi là những nàng tiểu thư mỏng mảnh Mộng với mơ, đời là một màu hồng ấm áp Môt ngày kia phong ba bão táp Chúng mình bỗng dưng thành chia cách Đứa mỗi nơi xa lắc một phương trời
Sally vội vã tiến đến cửa phòng cấp cứu khi thấy cánh cửa bên trong mở ra. Sally hỏi vị bác sĩ "Con trai của tôi thế nào rồi... Thằng bé sẽ ổn chứ... Tôi có thể nhìn nó ngay bây giờ không!..." Vị bác sĩ trả lời từ tốn
"Tôi rất lấy làm tiếc, chúng tôi đã làm hết sức mình có thể!"
Sally tự hỏi với lòng mình "Tại sao những đứa trẻ có thể chịu được căn bệnh ung thư, Chúa hầu như không ngó ngàng đến chúng sao. Chúa, người ở đâu trong khi con trai con lúc này cần một đặc ân của người!"
Nếu tính các vị hiệu trưởng của trường trung học La San Bình Lợi Qui nhơn từ khi thành lập năm 1921 thì Sư huynh Raymond Đặng văn Hinh là vị hiệu trưởng cuối cùng, nhiệm kỳ 1970-1972. Thầy vừa tạ thế, hưởng thọ 92 tuổi. Tuổi của Sư huynh Raymond đã trên 90, tuổi Đại Thọ. Thời xưa, 70 kể là hiếm nhưng thời nay 90 mới gọi là sống đáng kể. Và Thầy đã sống trọn với tuổi đời khá hiếm.
Tôi học La San tiểu học từ năm 1963, khi Sư huynh Hubert làm hiệu trưởng. Lên đến trung học được sự dìu dắt của Sư huynh Boniface Phạm Toàn Hoàn, rồi Sư huynh Genès Nguyễn Văn Châu, và người cuối cùng là Sư huynh Raymond. Niên khóa 1971-1972 là năm cuối cùng của hợp đồng giữa Dòng La San và Địa phận Qui nhơn. Đó là năm chúng tôi theo học lớp 12 cùng với các cô trường Trinh Vương thuộc Dòng Mến Thánh giá. Sau đó trường La San dời vào Nha Trang, trả lại cơ sở cho địa phận Qui nhơn và trường được đổi tên thành Vi Nhân (làm người).