Đời không còn là mơ, bởi cuộc sống hiện tại quá phũ phàng, quá kinh hãi. Trái địa cầu càng ngày càng nóng. Những nơi băng đá đang từ từ tan loãng. Những cơn gió lốc càng ngày càng xoáy mạnh.
Chiến tranh khủng bố càng ngày càng leo thang. Các nước đang dọa dẫm nhau với võ khí nguyên tử. Hàng ngàn người tranh đấu cho lẽ sống, cho quyền tự do đang đứng trước họng súng của kẻ bạo tàn.
TÒA GIÁM MỤC XÃ ĐOÀI Xã Nghi Diên, Huyện Nghi Lộc, Tỉnh Nghệ An, Việt Nam Tel: +84.383.861.171 Fax:+84.383.861.215 Email: This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.
Xã Đoài, ngày 16 tháng 10 năm 2010
Kính thưa quý Cha, quý Tu Sĩ nam nữ, quý Đồng Hương, quý Thân Hữu và quý vị hảo tâm gần xa.
Một lần nữa các tỉnh miền Trung như Nghệ An – Hà Tĩnh và Quảng Bình thuộc giáo phận Vinh bị ngập chìm trong nước lũ lần thứ II. Lần thứ I xảy ra cách đây chỉ gần một tuần. Đây là con lũ lớn nhất trong suốt hơn 60 năm qua.
Lâu lắm rồi mình mới lại viết nhật ký. Có lẽ các dì và các bạn thế nào cũng mắng mình : “ nhật ký thì người ta phải viết hàng ngày, chứ ai như mi lười biếng hết cỡ, lúc nào muốn thì viết, không thì thôi sao.? Mà mấy dì thấy quá trời chuyện để viết mà sao mi không viết chớ ?”
Trước hết phải xin lỗi mấy dì về cái tội lười biếng của minh, sau đó thì cũng thú thật là mình có hơi ỷ lại vào dì Vân, mẹ cũng nói với mình “ Dì Vân là quà tặng thượng đế đem lại cho Mẹ, nhờ có dì nên nhiều lúc bận rộn hay bịnh họan mẹ cũng an tâm đi ngủ sớm một chút và cũng không cần phải ngó ngàng chăm sóc mình, mẹ cũng không lâu lâu phải nhỏ lệ tủi thân vì thưong xót mình èo uột như xưa
Mọi người cần hết sức lưu ý với thời tiết trở lạnh vì nếu cơ thể không được giữ đủ ấm sẽ ảnh hưởng xấu đến sức khỏe, nhất là với người bệnh tim mạch, trẻ em, người lớn tuổi. Khi không tạo đủ năng lượng để giữ ấm, nhiệt độ trong cơ thể giảm đi. Thời tiết lạnh, gió, mưa, độ ẩm cao là những yếu tố góp phần làm giảm thân nhiệt.
Em ngồi lẳng lặng bên ta Ta không cầm được lòng ta lúc này Nghe chừng như nhắp rượu say Nghe tình như lại tràn đầy thanh xuân Phải mình sẽ mất nhau không Phải em mai mốt thị thành rong chơi
Hai người cùng bước chầm chậm lên ngọn đồi quen thuộc , đã chín năm nay họ thường đến đây để ôn chuyện cũ . Gần mười năm rồi , nàng đã già hơn xưa , nhưng người đàn ông bên cạnh nàng không già chút nào , vẫn còn thấy thanh xuân ở nụ cười chàng , nụ cười trẻ trung , tự tin như chín năm về trước :
- Sang năm ngày nầy , mình liên hoan thật hoành tráng nghe.
Người nữ lắc đầu .Chàng hồn nhiên quá , và nàng không thể nói cái điều nàng quyết tâm sẽ nói trong hôm nay
Gặm khoai mì, ta " luận suy" chủ nghĩa.... Nuốt cơm ngô, ta ca ngợi tình yêu Đời nông dân , ta buồn ít , vui nhiều Ngắm thế sự, miệng ta cười một nửa Ta tuổi trẻ , với trái tim rực lửa Nên " công danh ", nhờ cái cuốc cái cày