Dung Nghi gấp nhật ký cẩn thận vào ngăn bàn phấn rồi lên giường nằm. Cô ngả người trên nệm, soải tay thoải mái trên những chiếc gối bông nho nhỏ đủ hình dạng rải rác trên giường. Khuya rồi, phòng bên vẫn còn ánh đèn chứng tỏ ba cô còn đọc sách. Dạo nầy ông thức rất khuya, Dung Nghi lo cho sức khỏe của ba, nhưng ông mỉm cười bảo người già rất ít ngủ. -Nhưng ba đã già đâu? Ông cười: -Ba già trước khi tuổi già đến nữa kia.
Bé Minh Tâm ngọ ngoạy và khóc lên vài tiếng khe khẽ- Lam tỉnh giấc, thay tã cho con, âu yếm vỗ nhẹ vào mông con : " Yên nào cún con, đừng quấy mẹ nữa !". Căn phòng lờ mờ dưới ánh đèn ngủ ở cạnh góc phòng- ngoài đường yên vắng đêm sâu thẳm, chỉ có tiếng côn trùng rả rich, tiếng gió rít từng cơn và lác đác đâu đó trong làng tiếng gà gáy báo hiệu sang canh. Lam nghĩ chắc có lẽ đã khuya lắm rồi. Sau khi sinh con cô mới thấm thía được tình mẫu tử , bắt đầu hiểu ra dần công lao của mẹ cha thật là to lớn. Lam cảm thấy một nỗi ray rức dấy lên, một niềm hối hận đang lớn dần trong cô vì trong những năm tháng qua Lam đã sống không ra gì.
Vào đầu thập niên sáu mươi, khi tôi chỉ mới là cô bé, hay gọi xách mé như thời bấy giờ thì tôi mới chỉ là “con nhãi ranh tiểu học” thì Nhất Tuấn đã trình làng tập thơ đầu “ Truyện Chúng Mình” (vì còn tiếp theo sau này nhiều tập mang cùng tên nữa).
Bài thơ đầu tiên tôi đọc được là bài “ chủ nhật này trẫm nhớ ái khanh không” do người chị bà con ở trọ nhà tôi để đi học chép trong quyển sổ giấy pelure màu xanh nước biển, nhưng bài thơ có những câu mà tôi thích thú nhất khi vừa mới đọc lại là
“Người ấy thường hay túm tóc tui Nổi sùng khi thấy tóc đen thui Cái cô nữ sĩ này ghê thật Dám sửa thơ người để nhạo chơi”
Năm nào cũng thế, cứ đến ngày sinh nhật từ khi tôi lên 12 tuổi, một đóa hoa bạch thảo của một người vô danh gởi đến tận nhà cho tôi đều đặn. Không có một tấm danh thiếp, cũng chẳng có một lời chúc mừng nào. Hỏi tiệm giao hoa cũng vô vọng vì khách đặt hoa trả bằng tiền mặt, nên không biết tên tuổi và cũng không địa chỉ. Thật là bí mật! Sự tò mò muốn khám phá người bí mật này là ai dày vò tôi mãi đến mấy năm rồi bỗng dưng tôi không muốn tìm hiểu người đó là ai nữa. Tôi chỉ biết thưởng thức nét đẹp đài các và hương thơm thoang thoảng của đóa hoa trắng tinh khiết nằm kiêu kỳ trong bao giấy màu hồng nhạt.
Hôm nay đã là ngày thứ sáu của tháng năm rồi đó. Em vừa đưa Phúc Thiên đi học và đội mưa đi về nhà đây. Mặc dù dự báo thời tiết bên này chính xác đến gần 100% khi khí tượng báo trời mưa là sẽ có mưa chứ không phải như truyền hình VN mình, ngay cả khi đã vào mùa mưa mà có khi còn dự báo sai be bét. Em nhớ hồi các con mình còn nhỏ, mỗi lần xem truyền hình là cu Ty nhà ta lại chạy ra nói với em “Mẹ ơi, đêm nay không mưa, ngày mai trời nắng”. Chắc thế nào anh cũng đang cười nhạo em là chính xác mà còn bị mắc mưa, chắc là em xạo quá rồi phải không ???