Từ xa Thụy nhìn thấy cái dáng còm cõi quen thuộc của người cha mà năm tháng qua đi đã làm mái tóc bạc phơ. Thụy thở dài bùi ngùi; cha nó già nhanh quá! Khi Thụy tới gần, ông ngẩng lên nhìn rồi thản nhiên cúi xuống tiếp tục chà miếng cao su vá xe. Thụy bàng hoàng: ba nó không nhận ra nó nữa? Mắt ông đã mờ quá hay chính nó đổi thay nhiều? Có lẽ cả hai. Thấy cậu thanh niên đứng tần ngần trước mặt, ông lại ngước nhìn hơi ngạc nhiên nhưng không hỏi câu nào, lại tiếp tục công việc. Thụy bước xéo qua một bên, kiên nhẫn ngồi xuống bực thềm nhà bằng gỗ, chờ đợi; nó biết giờ nầy ba nó sắp về, có lẽ sáng giờ chưa kiếm được bao nhiêu nên ông Ba ngó ra đường như chờ đợi một chiếc xe bể bánh.
Một chàng trai trẻ đến xin học một ông giáo già. Anh ta lúc nào cũng bi quan và phàn nàn về mọi khó khăn. Đối với anh, cuộc sống chỉ có những nỗi buồn, vì thế học tập cũng chẳng hứng thú gì hơn.
Một lần, khi chàng trai than phiền về việc mình học mãi mà không tiến bộ, người thầy im lặng lắng nghe rồi đưa cho anh một thìa muối thật đầy và một cốc nước nhỏ.
Một số người thoảng qua cuộc đời ta, Một số khác ở lại đôi chút và ghi dấu trong tim ta, Và từ dạo đó, ta dường như không còn như xưa nữa. Khuyết danh.
Trên một con đường vắng, một chiếc xe đang phóng nhanh chợt đột ngột thắng gấp lại và tấp vào lề đường. Ai đó vừa ném một viên đá vào cánh cửa chiếc xe. Bước ra khỏi xe, liếc nhìn chỗ xe bị ném, người lái xe bực tức chạy nhanh đến tóm ngay thằng bé đứng gần đó – chắc chắn nó là tác giả của vết trầy trên chiếc xe.