Ta đứng lại  giữa  đỉnh đèo Hải Vân
Gió lộng trời cao  núi dựng  trập trùng
Nhìn về phương Nam non xanh nước biếc
Đồng lúa chín vàng trải nắng mênh mông

Khi người qua đây rừng còn hoang sơ
Kiệu hoa dừng nơi ta đứng bây giờ
Rét buốt biên cương ghềnh sâu vượn hú
Có tủi phận mình cánh nhạn bơ vơ ?

Ô , Lý hai châu đổi tấm thân này
Nhan sắc khuynh thành cũng đáng giá thay
Vạn vạn hùng binh ầm ầm mở cõi
Sao bằng chén tình dâng Vua đêm nay !

Ta  nhớ Huyền Trân , ta thương Huyền Trân
Công Chúa An Nam ,Hoàng Hậu Chiêm Thành
Vì nước quên tình, tri âm lỗi hẹn
Cung lạnh âm thầm bên một Chế Mân

Ta thương Huyền Trân, ta nhớ Huyền Trân
Chiều nay ngẩn ngơ bên cổ viện Chàm
Tượng đá lạnh lùng như thế đó
Chắc nhớ vô cùng Trần Khắc Chung ?

 Trần Hoan Trinh
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.