Buồn sát na phiếu diễu Gíó mùa xưa nổi đóa sen hồng
Phạm Công Thiện từ trần ngày 8 tháng 3 năm 2011, hưởng thọ 70 tuổi. Ông ra đi thân tâm nhẹ nhàng bước chân an lạc. Ông nhắm mắt từ giả cuộc đời trong hương thơm tỉnh thức của ”Giải thoát tri kiến hương” . Ông đã từng nhiều lần xác nhận trong thơ văn của mình “Trên các đỉnh cao là im lặng”, ông đã ngộ nhập! Chỉ người ở lại mới bàng hoàng mất mát, mang tâm trạng đầy hệ lụy trần tục “buồn sát na phiếu diễu” mà ông đã từng nói về bạn của mình trong thơ. Phù du rủ mộng tàn phai. Gót hài sương khói dẫm nát một hư không. Xin đốt nén nhang kính tiễn đưa người.
Những con đường quen thuộc mỗi ngày mà tôi đã đi qua, mấy hôm nay bỗng thay áo mới, những bụi cây trơ lá, run rẩy khi Đông về được che phủ bỡi những đám Tuyết lạnh lùng cuồng nộ, mãnh liệt , ngang nhiên trùm kín vạn vật một cách lạnh lùng không nể nang, nay đã chìm sâu, tan biến vào lòng đất, nhường bước cho ánh nắng vàng chiếu rọi xuống bờ cây ngọn cỏ.
Những cơn gió lạnh muộn màng vẫn thỉnh thoảng ruổi rong như còn tiếc nuối chút dư hương của tiết Đông, nhiệm vụ của gió Đông đã hết hạn kỳ nhưng sao vẫn còn ham công tiếc việc với đất trời nên vẫn coi hơi hướm của cái lạnh se da , thổi tung làn tóc rối.
Người xưa có câu “Xuân bất tái lai” – xuân của đời người thì không bao giờ trở lại nhưng mùa xuân của thiên nhiên,đất trời cứ quay vòng theo nhịp tuần hoàn của tạo hóa, đến rồi lại đi, rồi lại đang đến thật gần.
Đầu tiên là từ dạo cuối đông, khi hoa cúc quỳ rải thảm vàng rực rỡ trên khắp các nẻo đường ở vùng ven đô hay trên lưng chừng đồi dốc, chen chúc nhau vươn lên đầy kiêu hãnh để thách thức với nắng, gió khô hanh, với tiết trời giá lạnh khắc nghiệt của cao nguyên dù cho mùa đông đã sắp tàn; lòng tôi bỗng thầm yêu biết bao nhiêu loài hoa hoang dại và có sức sống vô cùng mãnh liệt này. Có lẽ vì thế mà nó còn mang tên là dã quỳ.
- Chương 10 - So Long sánh Phượng – Đáng bậc Mẫu Nghi Huyền Trân đẹp duyên cùng Chế Mân Ra sức giúp Vua cải thiện đời sống dân Chiêm Thành * 1. Biển trời một cõi thênh thang 2. Cây xanh bóng núi cát vàng bãi dương 3. Thị Nại1 chìm trong màn sương 4. Thuyền ghe tấp nập căng buồm gió đông
Ăn chén cơm sáng vừa xong thì từ đầu cổng trại đã vang lên tiếng còi thật to, thật khỏe của gã sĩ quan quản trại có dáng người đẫm thấp rắn chắc của một nông dân chất phác- làm lay động khu rừng buổi sớm còn mờ sương Đã thành lệ, khi tiếng còi của ông vang lên giữa núi đồi yên vắng này như tiếng thét dõng dạc đầy uy quyền, thì tất cả đều biết rằng sẽ có chuyện gì quan trọng sắp xảy ra- và họ đều khẩn trương tập hop ngay-không ai được chễnh mảng. Kha đã vào hàng- im lặng- và nghĩ tới các tin đồn buổi chiều hôm qua được rỉ tai nhau rằng sắp dời trại đi nơi khác. Kha có thoáng nghe, nhưng không hề để ý, hay bàn tán rầm rì với gương mặt đầy lo lắng như những anh em khác.