- Đăng ngày 15 Tháng 3 2011
- Lượt xem: 1687
thân phiêu ngựa dạt góc trời về đây
sơ nguyên dáng hạc vai gầy
phất phơ vạt tóc nhuốm màu mây xa.
Quán xưa ngồi lặng mình ta
đời như con nước la đà trôi xuôi
ráng chiều tím một nụ cười
xám bờ môi cũ của người muôn niên.
Quán xưa nặng nợ ưu phiền
người đi chân núi kẻ tìm biển đông
ngược lần về tận đầu sông
tìm câu hát kẻ đi rong xưa nào.
Quán xưa ngập mộng chiêm bao
thương cơn mưa nhỏ lao xao hiên đời
ngẫm tình như một cuộc chơi
đớn đau hạnh phúc khi vơi khi tràn.
Quán xưa vào độ thu tàn
để xanh xao cỏ nhuốm vàng chân đê
cởi lòng xin đón ta về
mở tình dẫu đã não nề…quán xưa…
Trần Thanh Quang