1. ĐỪNG TỰ LÀM TỔN THƯƠNG CHÍNH MÌNH Một đêm một con rắn trong khi đang tìm kiếm thức ăn, bò vào một xưởng mộc. Người thợ mộc vốn khá bừa bộn, đã để lại một số công cụ nằm trên sàn nhà trong số đó có một cái cưa. Khi con rắn bò lòng vòng trong xưởng, nó trườn qua cái cưa, và bị một vết cắt nhỏ. Ngay lập tức, nghĩ rằng cái cưa đã tấn công mình, nó quay lại và cắn thật mạnh vào cái cưa khiến cho miệng nó chảy máu
Lại một cái Tết nữa sắp đến. Hôm đó một người bạn học của vợ chồng tôi đem biếu đôi gà rừng, nói rằng do người dân miền núi nơi họ ở bắt được bằng lưới. Anh nhốt chúng vào chiếc lồng che kín và mang đến, chúng tôi chỉ nghe thấy tiếng kêu quắc quắc vọng raNgười bạn còn cho biết chú gà trống rất khoẻ, bất kỳ ai thò tay chạm vào là nó chống cự quyết liệt, anh còn giơ cánh tay đã bị trầy xước để minh chứng.
(tâm tình của người viết và thêm lời than thở của Huynh)
Ba tháng cuối của mỗi năm rộn ràng tiếng cười nói của những buổi họp mặt gia đình. Halloween của tháng 10 với nỗi háo hức của của bầy trẻ thơ làm cha mẹ cũng vui lây . Lễ Tạ ơn con cái rủ nhau về thăm cha mẹ để tạ ơn hai bậc sinh thành và tạ ơn Thượng đế vào cuối tháng 11. Rồi mùa Noel lung linh bóng đèn trước cửa nhà như đôi mắt nhấp nháy chào đón người thân và bạn bè. Gia đình nào cũng ngong ngóng bóng người xưa. Chồng đi làm ăn xa biền biệt trở về nhà và thấy đôi má đỏ au của người vợ hiền mà thấy thương chi lạ. Vợ tất tả dọn dẹp lại nhà cửa đón họ hàng nội ngoại. Cha mẹ mong con cái “trở về mái nhà xưa” cho bõ nỗi lo lắng cả năm. Bạn bè cũng tìm cách tụ họp để vỗ vai cười khà với nhau bên ly rượu nồng và chợt thấy ấm áp thêm tình bè bạn.
Thế mà gia đình bạn tôi lại lạnh lẽo mảnh khăn tang.
Thân ái tặng hai bạn Khiêm Cai và Phan Khối Xin gửi đến thầy Hiến cùng tất cả các bạn LasanBL6572, LasanBL12ab
Tri âm đôi thằng bạn Đêm nằm gác bụng chơi Mưa có rơi rỉ rả Bụng lửng, ráng cầm hơi …. Thầy Hiến và các bạn Lasan Bình Lợi thân mến
Tháng 12 năm ngoái „Cái ngày thằng Lâm“ gửi đi được bạn bè nhiệt tình cổ vũ. Một năm sau, nguồn hứng khởi lại bừng lên khơi mào cho „Cái đêm thầy Cai“ - góp phần mong thầy và bạn bè vui một khoảnh khắc mùa đông. „Cái ngày thằng Lâm“ viết về quá khứ -dẫu rằng chuyện xảy ra rất gần, ôn lại những sự kiện dồn dập xảy ra trong hai năm đầu tái ngộ sau hơn 40 năm xa cách. „Cái đêm thầy Cai“ kể chuyện tương lai -cũng rất gần. Chuyện xảy ra đầu năm 2014.
Hằng năm, cứ đúng 12 giờ đêm Noel thì trong một ngôi nhà thờ cổ kính nọ, tiếng chuông Sinh Nhật sẽ ngân vang du dương, thánh thót như điệu nhạc thiên quốc, nhưng với điều kiện là phải có một món quà quý giá, hiếm lạ và đẹp nhất được đặt trên bàn thờ dâng Chúa Hài Nhi thì mới hy vọng được nghe tiếng nhạc đó.
Đã bao mùa Giáng Sinh qua đi mà tiếng chuông du dương ấy vẫn chưa trở lại với dân chúng xứ này, họ vẫn nghe tiếng gió thổi vi vu giữa bầu trời tuyết lạnh.
Vừa qua ngày lễ Thanksgiving, buổi sáng Black Friday đã nghe râm ran đây đó những bài hát mừng Chúa Giáng Trần, nhiều ngôi nhà đã chăng đèn và trang trí đầy sân những hình tượng về một mùa Giáng Sinh an bình đang đến cùng mọi người . . . những nhạc khúc giáng sinh quen thuộc và nổi tiếng của xứ người khiến em nhớ những bài thánh ca, những bản nhạc giáng sinh của Việt Nam gợi lại một trời kỷ niệm của tuổi trẻ chúng mình, những bản nhạc của một thời “tình nhỏ làm sao quên” đó anh “ lại một Noel nữa, mấy mùa giáng sinh rồi, anh ở đồn biên giới thương về một khung trời, chắc Đà Lạt vui lắm, mimosa, mimosa nở vàng, anh đào khoe sắc thắm, hương ngào ngạt không gian . . .