Nếu đạo Công Giáo có tháng 11 để tưởng nhớ những người đã chết, tháng của các Linh Hồn, thì bên Phật Giáo lại có tháng bảy, tháng cô hồn hay còn gọi là tháng Vu Lan, tháng của Mẹ, tháng mà khi vào Chùa cúng Phật, mọi người đều có thể dễ dàng nhận ra hạnh phúc hay nỗi buồn của một người khi nhìn màu của bông hoa cài trên áo . . .
Phạm Thiên Thư là một nhà thơ được nhiều người biết đến nhờ những tác phẩm thơ dài hơi của ông ( những tác phẩm dài như Đoạn Trường Vô Thanh,Tự Điển Cười, Việt Sử thi), và nhất là những bài thơ được phổ nhạc như “Em lễ chùa này, Ngày xưa Hoàng thị, Đưa em tìm động hoa vàng” . . . Ngoài ra ông còn được nhiều người coi như một thiền sư vì những ý tưởng trong các bài thơ của ông . . .
Các admin thường hay nhận được lời yêu cầu từ các bạn nhờ tải ảnh lên dùm. Xin cám ơn các bạn đã có nhã ý chia xẻ. Tuy nhiên các admin thường cũng bận rộn với cơm áo, gia đình... nên khó lòng giúp hết tất cả mọi người. Mục đích của bài này là để hướng dẫn các bạn tự làm việc này nếu các bạn muốn làm.
1. Chuẩn bị trên trang web
Trước hết, muốn tải ảnh lên thì các bạn phải là thành viên của trang web. Nếu chưa là thành viên thì xin các bạn đăng ký (hay liên lạc với Admin). Sau khi đăng kí xong xin các bạn thử đăng nhập vô trang web (vì các bạn phải đăng nhập vô mới tải hình lên được).
Khi đã là thành viên rồi xin các bạn chịu khó liên lạc với Admin để Admin tạo ra một Album Riêng cho bạn. Các bạn sẽ chỉ có thể tạo album con hay tải ảnh lên vô Album Riêng của mình mà thôi.
Hầu như ở bất kỳ làng quê nào cũng dều có thể nghe được ba âm thanh dung dị mà rất quen thuộc, khó quên trong đời – nhất là mỗi khi đi xa, nhớ về Quê nhà. Đó là tiếng gà gáy, tiếng gù của chim cu, và tiếng cuốc kêu! Tiếng gà gáy tản sáng – mà đặc biệt là tiếng gáy ban trưa vào mùa hè oi nồng, khó ngủ. Tiếng chim cu gù đều đều, nhẫn nại, mà réo gọi trong không gian yên vắng êm đềm của làng quê nơi các lũy tre hay góc hiên nhà. Và, nhất là tiếng kêu tha thiết của chim cuốc nơi bờ rào, ngõ ngách um tùm của ruộng vườn.
Sáu con người, do sự tình cờ của số phận, mắc kẹt vào cùng một cái hang rất tối và lạnh. Mỗi người còn một que củi nhỏ trong khi đống lửa chính đang lụi dần. Người phụ nữ đầu tiên định quẳng que củi vào lửa, nhưng đột nhiên rụt tay lại. Bà vừa nhìn thấy một khuôn mặt da đen trong nhóm người da trắng.