- Đăng ngày 12 Tháng 8 2013
- Lượt xem: 924
Đất rất dày nhưng chẳng có ai bênh,
Rồi đứng dậy nhủ rằng đừng hấp tấp,
Đi, đi hoài sao thấy cứ chông chênh.
Giờ tóc bạc lại thường hay té ngửa,
Trời thì cao không thấu phận dế giun,
Thở một bữa là còn mừng một bữa,
Mai biết gì tay mỏi bước chân run.
Huỳnh Minh Lệ