Ta lúc nhỏ vẫn thường hay té sấp,
Đất rất dày nhưng chẳng có ai bênh,
Rồi đứng dậy nhủ rằng đừng hấp tấp,
Đi, đi hoài sao thấy cứ chông chênh.

Giờ tóc bạc lại thường hay té ngửa,
Trời thì cao không thấu phận dế giun,
Thở một bữa là còn mừng một bữa,
Mai biết gì tay mỏi bước chân run.

  Huỳnh Minh Lệ
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.