Mới đó mà đã gần hết năm rồi, trời Cali mới vừa cuối thu nhưng cũng thay đổi khá nhiều, chỉ vừa vài tuần trước đây, mới vừa sáng thôi, nắng đã rực rỡ và gay gắt cả một khung trời cho tới tận chiều, thế mà giờ đây chờ mãi mà trời không chịu sáng cho. Hôm nay em muốn đi lễ sớm, nhưng nhìn mãi không có chút ánh hồng nào của ông mặt trời, chỉ có ánh sáng của đèn đường, chẳng có tiếng xe nào chạy qua, cũng hơi sợ một chút vì cứ nghe nói đi vào lúc đêm tối hay mờ sáng một mình khá nguy hiểm ở xứ sở này, nhưng tự dưng em lại cứ muốn đi, thôi thì liều vậy chứ biết sao
Buổi tối trời Đà-Lạt chỉ hơi se lạnh. Vũ mặc chiếc áo len mang từ Mỹ về lần đầu tiên, đứng ngoài hành lang khách sạn Empress nhìn xuống hồ Xuân-Hương. Cảnh đẹp, tuy nhiên cũng đâu đẹp bằng những nơi mình đã đi qua, nhưng sao mình thấy như có gì thân quen, chắc là đã từng nghe bố mẹ nói nhiều lần về nơi này nên hình ảnh còn đâu đó trong tiềm thức. Một lớp sương mong manh phủ mặt hồ, đèn đường mờ ảo, giá mình có bao thuốc và xuống tản bộ quanh bờ hồ thì thích hơn.
Tuổi nào nhớ chuyện ngày xưa Nửa đêm thức giấc cơn mơ ngậm ngùi
Mấy hôm nay trời mưa dầm. Trời Sài gòn hiếm khi mưa dầm như thế này lắm. Sáng sớm chưa mở mắt ra đã nghe tiếng mưa rì rầm buồn thê thiết. Chiều đi làm về cũng phải đội áo đi trong mưa. Có khi trời cũng tạnh nhưng bầu trời lúc nào cũng ảm đạm, và trong không khí thì trĩu nặng hơi nước.