- Đăng ngày 23 Tháng 10 2012
- Lượt xem: 1891
- Anh chưa ngủ sao?
Thủy đã ra đứng cạnh anh từ lúc nào. Vũ mỉm cười:
- Chưa em. Đêm đẹp quá, anh không muốn ngủ, với lại cũng còn sớm.
- Em cũng không ngủ được, định dựng chị Thoa dạy và rủ anh đi chơi, nhưng chị Thoa ngủ say như chết.
- Thì còn hai đứa chúng mình! Em có muốn đi dạo với anh không?
Thủy nhìn anh, đôi mắt long lanh:
- Đi anh, mình đi bộ lên café Tùng. Em biết là anh đang thèm café, phải không?
- Đúng vậy. Anh bỏ thuốc lâu rồi, nhưng giá lúc này có điếu thuốc lá nửa thì ấm cúng biết bao.
- Ứ ừ. Em ghét khói thuốc lá.
Vũ cười:
- Anh biết. Mỗi lần ba em hút thuốc, em hay nheo mũi. Em mặc vậy có đủ ấm không?
Thủy gật nhẹ, khoác tay Vũ:
- Đi anh. Đêm đẹp quá mà mai chúng mình phải về rồi.
Vũ cẩn thận dìu Thủy xuống những bực thang bằng đá từ khách sạn trên đồi thông xuống hồ. Thủy bám vào cánh tay rắn chắc của anh, lâu lâu lại ngước mắt nhìn anh mỉm cười. Khi đã xuống tới mặt đường Thủy cười nhẹ, thì thầm:
- Đáng nhẽ em phải cố đánh thức chị Thoa dạy, người đi bên cạnh anh trong khung cảnh này phải là chị Thoa chứ không phải em.
Vũ cũng cười nhẹ:
- Cũng như người em muốn đi sát bên em phải là Kha chứ không phải là anh, đúng không.
Giọng Thủy có vẻ buồn:
- Em không biết nữa. Anh Kha dạo này làm sao ấy.
- Anh không nghĩ thế. Kha lúc nào cũng yêu em. Anh có cảm tưởng là Kha không thích đám đông, chỉ muốn có em, và một mình được ở bên em là vui.
- Em mong là vậy. Nhưng thôi, còn anh, anh thấy chị Thoa sao?
Vũ mỉm cười, trêu Thủy:
- Sao là sao … trên trời?
Thủy huých mạnh vào vai Vũ:
- Anh đừng có chọc quê em!
Vũ trầm ngâm:
- Chắc chỉ có thể là bạn. Trưa nay ngồi ăn với anh tại bãi cỏ bên hồ Tuyền Lâm anh và Thoa đã biết thêm nhiều về nhau …
Thủy thấy tim đập nhẹ trong lồng ngực:
- Rồi sao?
- Thoa hỏi anh về công việc, về dự tính tương lai. Anh nói vài tháng nữa anh phải về Mỹ, Thoa hỏi không ở lại Việt-Nam luôn được sao. Anh lắc đầu. Thoa có vẻ câm nín. Anh đùa với Thoa là Thoa có thể sang Mỹ … ở luôn với anh. Anh tưởng là Thoa sẽ giận vì anh đùa quá lời, nhưng không, Thoa hỏi anh một cách nghiêm chỉnh là qua đó Thoa có được hành nghề không. Anh trả lời là không, phải thi lại rất là khó khăn, nhất là vấn đề sinh ngữ. Thoa mím môi nhìn anh rồi lắc đầu nói là Thoa chẳng bao giờ muốn qua xứ đó.
Vũ ngừng nói, đưa mắt nhìn những ngọn đèn đường. Thủy nắm nhẹ bàn tay Vũ:
- Anh buồn hả?
Vũ vội vàng xua tay:
- Không. Có gì đâu mà buồn. Anh coi Thoa như người bạn mới quen vậy thôi, cũng như …
- Như ai?
Vũ muốn nói cũng như Lệ nhưng rồi ngập ngừng:
- Như bất cứ một người quen nào.
- Như em?
Vũ cười lắc đầu:
- Như em sao được. Em và Kha là trường hợp đặc biệt. Lúc nào anh cũng yêu quí các em và coi các em như em của anh.
Thủy nghe lòng ấm áp nhưng tự nhiên cũng thấy thoáng buồn mà không biết tại sao.
Con giốc Hoà-Bình thoai thoải nhưng bước chân của Thủy đã chậm lại. Vũ hỏi:
- Em mệt hả?
Thủy lắc đầu:
- Không …
Vũ chờ đợi Thủy nói tiếp nhưng chỉ thấy Thủy mỉm cười đi sát vào anh hơn. Phố xá vẫn còn lác đác người đi bộ, phần lớn là những cặp tình nhân hay bạn bè. Vũ chợt trạnh lòng nghĩ tới một buổi tối anh và Thu-Loan đi bộ với nhau ở Lake Tahoe. Trời lạnh hơn nhiều. Thu-Loan co ro trong vòng tay anh, hơi thở như sương khói nhưng vẫn còn muốn đi thêm chứ không chịu trở về khách sạn. Vũ ngước lên nhìn trời, buổi tối hôm đó trời cũng đầy sao, những vì sao nhấp nháy như muốn hỏi chuyện hai người. Vũ kín đáo thở dài nhè nhẹ. Bây giờ trong đáy mộ sâu, không có trời sao, không có gió lạnh, có chăng là tiếng côn trùng khóc than cho mối tình dở dang.
Cuối tuần ngày lễ nên café Tùng đầy người và khói thuốc mịt mù. Vũ nói nhỏ vào tai Thủy:
- Chúng mình đừng vào đây nữa. Nhiều khói thuốc lá, em không chịu được đâu.
Thủy cũng nói thầm vào tai anh:
- Nhưng anh đang muốn uống café mà.
Vũ mỉm cười:
- Anh chỉ thèm café khi có điều gì suy nghĩ hay những lúc thơ thẩn một mình.
Thủy dựa nhẹ đầu lên vai anh:
- Vậy mình quay lại. Để em kiếm mua hạt dẻ nóng cho anh nhé.
Vũ gật đầu, dắt Thủy đi xuống dốc chợ. Chợ đêm vẫn còn lác đác người nhưng không có chỗ nào bán hạt dẻ nóng nên hai người đi chầm chậm về khách sạn. Thủy phân trần:
- Tại số anh Vũ hôm nay xui. Bị chị Thoa … chê, đi kiếm cái gì uống cũng không được!
Vũ bật cười:
- Ừ chắc tại số anh xui, nhưng …
Vũ bỏ lửng câu nói. Thủy vẫn đi bên anh:
- Anh Vũ này …
- Sao? Thủy định nói gì nào?
- Lúc trở về sao thấy đường như ngắn hơn lúc đi nhiều quá há.
Vũ không trả lời, anh thấy Thủy đang nhìn về một nơi nào đó rất xa xôi, và đôi mắt với hàng mi cong hình như ướt mềm.
o0o
Chiếc xe van 7 chỗ ngồi dừng tại trưóc nhà Vũ. Vũ xuống xe, chào ông bà Tuân:
- Cám ơn chú và dì. Chào cô Thoa nhé. Anh về, nghe Thủy.
Thoa duyên dáng chìa tay bắt tay Vũ như hai người bạn trai. Thủy tự nhiên như mọi lần, nghiêng đầu ra ngoài xe hôn nhẹ lên má anh:
- Anh in hình rồi mang lại cho em xem ngay nhé.
Vũ gật đầu:
- Anh không quên đâu. Có thể anh sẽ đưa cho Kha mang lại cho em sớm.
Thủy mỉm cười:
- Em gọi về nhà chỉ gặp Dung. Chắc là anh Kha đi học chung với bạn chưa về.
- Hì hì, có thề là Kha đang đợi em ở nhà.
Vũ đóng cửa xe. Chiếc xe từ từ lăn bánh, anh đưa tay vẫy, và anh thấy Thủy ngoái cổ lại nhìn.
Khi Thoa đã xuống xe, vào hẳn trong nhà, bà Tuân ra hiệu cho Thùy từ băng sau lên ngồi cạnh mình:
- Thủy à, con thấy thằng Vũ và con Thoa có chịu nhau không?
Thủy lắc đầu:
- Con chắc má khó ăn đầu heo quá à.
- Sao vậy? Đứa nào hổng chịu?
- Chị Thoa hổng chịu qua Mỹ. Sức mấy mà chỉ bỏ phòng mạch hái ra tiền của chị ấy ở đây! Anh Vũ mà chịu về Việt-Nam luôn thì may ra.
- Còn thằng Vũ. Bộ nó cũng không chịu sao?
- Cái đó thì con hổng biết. Má hỏi ảnh đó! Mà má hỏi chi hỏi hoài vậy.
- Cái con nhỏ này kỳ. Má tưởng con biết thì má hỏi vậy thôi. Mệt hả con?
Ông Tuân từ lâu vẫn ngồi yên, bỗng cười hô hố:
- Tui đã cá với bà mà. Giờ thua rồì tính sao đây?
Bà Tuân không chịu:
- Thua hồi nào? Để rồi coi. Tôi chưa hết kế. Ông đừng có sớm làm tàng.
Thủy đang ngồi chầu bậu cũng bật cười vì thấy ba má cãi nhau. Khi xe dừng trước cữa nhà Thủy đã nhìn thấy Kha đang đứng chờ. Kha mở cửa xe, gật đầu chào ông bà Tuân và đưa tay đỡ Thủy xuống xe:
- Em đi chơi vui không.
Thủy không biết nói sao nhưng thấy Kha có vẻ như buồn nên cô dịu dàng khoác tay Kha:
- Tiếc là không có anh.
Kha đở chiếc túi xách cho Thủy:
- Anh bận quá. Em đừng buồn anh.
- Dạ không. Em biết mà. Anh Vũ lúc nào cũng khen anh, vừa có khả năng vừa chăm chỉ. Anh Vũ quí anh vô cùng.
- Anh biết. Mai mốt anh ấy về Mỹ chúng mình sẽ buồn lắm.
- Bao giờ ảnh về Mỹ, anh biết không?
- Về luôn thì chưa biết, nhưng tuần tới anh ấy về Mỹ họp hành gì đó.
Thủy thấy hụt hẫng:
- Sao không thấy ảnh nói.
- Anh cũng chỉ nghe ông Vọng nói vậy thôi.
Kha xách chiếc xách tay lên tận phòng cho Thủy:
- Chắc là em mệt. Bây giờ mới 4 giờ chiều. Em ngủ một lát đi. Tối anh trở lại.
Thủy hôn nhẹ lên má Kha:
- Anh …
- Gì nữa nào?
Thủy muốn nói mai hãy gặp lại nhau đi nhưng thấy không đành lòng nên chỉ khẽ lắc đầu:
- Không có gì. Anh về đi, đừng lo cho em.
Thủy đóng cửa phòng nằm vật ra giường. Chiếc giường êm ái khiến Thủy thở phào khoan khoái, mắt lim dim nhớ lại cuộc hành trình. Trên đường về bà Tuân đã kêu Thoa lên ngồi chung băng giửa với bà và Thủy vì thấy Thoa có vẻ mệt muốn ói. Nhân dịp đó Thủy đã leo ra băng sau ngồi với Vũ và mệt mỏi ngủ thiếp trong tay anh. Hình như trong giấc mơ Thủy thấy mình và Vũ đi trên con đường đầy sương mù không còn rõ lối nhưng Thủy không thấy sợ hãi vì được Vũ vòng tay đỡ sau lưng. Chỉ khi Thủy thấy gió thổi bay mình lên cao, Vũ chạy theo nhưng không kịp, Thủy mới kêu lớn “anh Vũ”, giật mình thức dậy, và ngượng ngùng thấy mình đang dựa vào Vũ ngủ mê.
Vũ chỉ tháo giầy, để nguyên quần áo nằm lăn ra giuờng. Suốt mấy tiếng đồng hồ ngồi yên không động đậy đỡ cho Thủy ngủ bây giờ Vũ thấy mỏi rã rời. Hương tóc Thủy và mùi nước hoa channel dính vào áo còn phảng phất làm Vũ chợt nhớ tới chiếc khăn thoảng mùi con gái Thủy đưa cho Vũ lau mặt lúc Vũ té xe trước nhà. Vũ thấy lòng dấy lên một chút bâng khuâng nhưng lập tức xua đuổi ý tưởng vừa đến, choàng dạy đi vào nhà tắm ngâm mình trong bồn nước nóng.
Tiếng điện thoại reo khi Vũ ra khỏi nhà tắm. Vũ nhấc máy:
- Allo.
- …
Vũ ngần ngừ:
- Anh chưa ăn, nhưng không thấy đói. Em cám ơn ba má dùm anh.
- …
- Có cả Kha nữa hả. Thôi, em và Kha vui nhé. Anh cần gọi điện thoại về Mỹ một chút.
- …
- Bye em.
Vũ thẫn thờ, ngồi im lìm. Bỗng nhiên Vũ thở dài, cầm điện thoại bấm số:
- Hello
- …
- Lệ hả. Anh mới về. Lệ tới đón anh, chúng mình đi ăn rồi đi đâu đó chơi tối nay.
- …
- Sure. See you soon …
(còn tiếp)
Trần Quang Thiệu