Lá sạch bồng bềnh nỗi nước trong Những lời vu khống có như không Ví như nước đổ lá liền động Nhờ tiếng thị phi nhập Thánh dòng .
Có một thanh niên từ ngàn dặm xa xôi tìm đến đại sư Thích Tế chùa Nhiên Đăng, thưa rằng :
- Con là một thư sinh luôn biết Tam cương-Ngũ thường.. từ xưa đến nay không bao giờ biết nói những lời vu khống bịa đặt, không gây ra chuyện thị phi, nhưng không hiểu vì sao luôn có người dùng lời ác độc chưởi bới con, dùng lời bịa đặt dơ bẩn hủy nhục con.
Tôi muốn bắt đầu câu chuyện này bằng hai từ ngày xửa ngày xưa...Ngày xửa ngày xưa... có một người nhà giàu, rất giàu. Sự giàu có bắt đầu từ một cơ may - hồi đó, khi còn là cậu bé nghèo khổ chỉ mong được ăn no, ông đã được một người tốt bụng đưa về nhà nuôi nấng và cho ăn học.
Ông thường kể lại chuyện này cho con cái nghe nhưng các con ông cười cho rằng đây chỉ là một trong những bài học đạo đức của ông mà thôi.
Có giận ai rồi bỏ ăn mấy ngày người ta vẫn sống. Có dẹp hết việc để ngủ vùi suốt đêm thường cũng không hại ai, khỏe mình là khác. Nhưng có nội tạng lại không được thảnh thơi tự ý như thế.
Cơ quan đó dẫu mưa hay nắng, ngày hay đêm phải liên tục hoạt động với hiệu năng cao nhất để gia chủ dù vui hay buồn, dù ngủ hay thức, vẫn... sống!