Nếu mùa thu bất chợt về, em hong tóc ướt giọt ngâu mưa
Em với chiếc cầu Ô Thước- Ngưu Lang- Chức Nữ ôm giữ bao mong chờ
Hàng vạn lá thu vàng rơi, ai lót lá nằm mộng chuyện ngày xưa
Ai xa cách mà mong Ô Thước? Ai vụng về không dệt nổi vần thơ

Còn tôi, tôi ngỡ mình là thi sỉ trải lòng ra hát giữa mùa thu
Đón ngọn heo may mênh mang nỗi nhớ, nhớ hoàng hôn, nhớ ánh trăng thu
Nhớ ngày thu xưa hai đứa đến trường, chim sáo nhỏ lượn lờ qua khung cửa
Em nhỏ nhẻ đọc bài :"Tôi đi học"- Tiếng cô thầy vang vọng tự hôm xưa...

Nếu mùa thu có chết trong chúng mình thì lá vẫn rơi, vàng vọt rụng rơi
Em có khóc theo sương lam cỏ biếc, chắc là đời vẫn một dấu chân son
Tôi nhớ em, người em trinh trắng, vạt áo chia hai phủ lấp chân trời
Tôi sẽ bảo tại mùa thu- Ngượng ngùng tôi bới tìm bên đám cỏ non

Một dấu chân son- Một bài thơ viết dở- Một trang vở ướp hương hoa dại
Ẩn hiện theo nhau buồn vui lăn lộn, tỉnh ra rồi ừ thì đó...mùa thu
Tôi cắt mớ tóc sương, gởi đời nhăn nheo về người em thơ dại
Một đời hát ca lêu lổng, một tình thơ ngớ ngẩn, giam tôi chín cõi ngục tù

 Thiên Di Phạm Văn Tòng
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.