Rời Minnesota về miền nắng ấm Wisconsin, Chicago thăm thằng bạn cũ Ngắm tòa nhà cao ngất giữa downtown Miền da đỏ Indiana quạt gió, nhớ bạn hiền muốn thăm
Ngậm ngùi bởi tiếc nuối tuổi trẻ đã trôi qua lúc nào không hay ! Ngậm ngùi phải chi hồi đó thế này thế khác... Hình như ta chẳng bao giờ thực sống. Lúc còn trẻ, ta mơ ước tương lai, sống cho tương lai. Nghĩ rằng phải đạt cái này cái nọ, có được cái kia cái khác mới là sống. Khi có tuổi, khi đã có được cái này cái nọ, cái kia cái khác thì ta lại sống cho quá khứ ! Nhỏ mong cho mau lớn, lớn mong cho nhỏ lại. Quả là lý thú ! Tóm lại, ta chẳng biết quý những giây phút hiện tại.
Ai cũng hiểu ăn được ngủ được là tiên. Nhu cầu hợp lý đó càng rõ nét ở người cao tuổi vì chuyện ăn ngủ mất ngon là nỗi trăn trở của những người trong bóng hoàng hôn của cuộc đời. Tuy vậy, không hẳn phải bó tay... Khẩu vị đằng nào cũng suy giảm một khi đã về già vì cơ thể vừa thiếu nước vừa thiếu dịch tiêu hóa.
Ăn: phải ngon Với người cao tuổi, uống quan trọng hơn ăn để cơ thể đừng thiếu nước và chất điện giải. Về mặt hình thức, chế độ dinh dưỡng cho người cao tuổi nên thiên về phía món canh, món cháo.
Tôi bắt đầu tập viết văn trở lại, khi tuổi đời đã đến lúc phải nghỉ ngơi, không còn đóng góp nhiều cho đời được nữa. Ở cái tuổi chuẩn bị về hưu, bỗng nghe thèm viết một cái gì đó, như là một cách bộc lộ tâm can mình ,con người thật của mình, mà không phải lúc nào mình cũng hiểu hết được.
Thật ra, khoảng mươi năm về trước , tôi đã bắt đầu tập tành làm thơ trở lại. Những bài thơ đầu tiên sau bao nhiêu năm không cầm bút, bỗng hiện ra thật là ngô nghê, không trau chuốt , thật vụng về nhưng cũng thật dễ thương.