Tôi đi giữa phố đông người
Hồn hoang trống lạnh nụ cười dửng dưng
Tôi đi không có điểm dừng
Đèn đêm soi bóng nghe chừng quạnh hiu

Tôi đi trong tuổi xế chiều
Tuyết sương mái tóc, da nhiều vết nhăn
Tôi đi từng bước băn khoăn
Bước chân lạc lõng ngã lăn giữa đời

Tôi đi tôi hát ơi hời
Ru tình xanh mộng, ru đời đa đoan
Tôi đi tình cũ hôn hoàng
Tình trong hiện tại hiền ngoan vỗ về

Tôi đi tìm cõi đi về
Sáu mươi tuổi chẵn, hôn mê thẫn thờ
Tôi đi giữa bến sông thơ
Ngược dòng tôi lội ngu khờ đời tôi

 Thiên Di Phạm Văn Tòng
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.