Căn nhà lá xiêu vẹo mục nát bên bờ ao, ra vào chỉ có hai mẹ con. Mẹ buôn gánh bán bưng, tảo tần hôm sớm; đứa con trai còn nhỏ dại, đỡ đần mẹ những việc lặt vặt hàng ngày.
Một hôm mẹ bảo con: - Sáng nay mẹ bắt được mấy con cua, còn để trong giỏ ở góc bếp. Trưa con hái rau đay nấu bát canh cua, mẹ đi bán về hai mẹ con ăn nhé.
Cậu bé vâng dạ, người mẹ quảy gánh hàng rong ra đi, cậu nhìn theo bóng mẹ, muốn nói, mẹ về mua cho con tấm bánh đúc, nhưng lại không dám. Tuổi thơ nhà nghèo đã sớm biết cảnh ngộ, cha mất từ khi cậu còn ẳm ngửa, mẹ bươn chải suốt ngày chỉ đủ cho hai mẹ con rau cháo đỡ lòng. Dám mơ gì đến áo quần quà bánh, càng không dám nghĩ đến chuyện học hành.
(Chỉ là hư cấu để tặng S. với lòng thương mến chân thành.)
Sinh đứng nhìn trời từ lobby khách sạn. Mưa từ chiều vẫn chưa ngừng, và có lẽ không bao giờ ngừng ở cái nơi tạm dừng chân cho những người khách như Sinh. Lớp học năm ngày tại Microsoft dài như bất tận, và còn hai ngày nữa Sinh mới được trở về nắng ấm Cali. Sinh đã chán ngấy những bữa ăn đơn độc trong cafeteria hay tại phòng ăn của khách sạn nên quyết định đi tìm một tiệm ăn Việt Nam trong thành phố mưa buồn này. Customer service gọi dùm chiếc taxi, và Sinh lóng ngóng đứng chờ.
Viết lên tiếng gọi trong bóng lá Chẳng nghĩ rằng ai sẽ đọc đây Mai mốt lá vàng rời bóng mát Hoa kia tan tác chỉ cành không Ai biết cùng ta tình hư ảo Lãng bãng bên đời khói mỏng manh
Thứ bảy vừa qua mình có nghe bài hát "Mình Ơi!" của Diệu Hương, trong chương trình văn nghệ tổ chức gây quỹ của em không? Mình thấy ca sĩ của em hát hay không? Hát quá hay phải không mình ? Em nghe mà không ngờ cô ấy lại hát hay như vậy, thật không uổng công em chọn và yêu cầu cô ấy hát bài ấy. Giọng hát ngọt, dễ thương, pha một chút nhõng nhẽo như vậy thì làm sao một nửa "Mình Ơi" bỏ đi cho đành phải không mình ? Ai nghe cũng tán thưởng. Hát hay còn hơn cả giọng hát điệu bô. của Ý Lan nữa, cô ấy thích quá còn năn nỉ: "lần sau chị nhớ chọn bài cho em nha!", làm gì mà còn có lần sau nữa phải không mình?