Ở SàiGòn nghe giọng của em
Tôi cứ ngỡ đã ra Hà Nội
Đã ngan ngát mùi hương hoa sữa
Trong đêm tình quan họ Bắc Ninh…

Ở SàiGòn thấy áo em xanh
Cứ ngỡ lụa Hà Đông bối rối
Đường Cổ Ngư  âm thầm không nói
Mà mắt nhìn không thể nào quên!

Ở Sàigòn ai đứng trước gương
Cứ ngỡ em bên hồ Hòan Kiếm
Và mùa thu mùa thu Hà Nội
Có một người chín-nhớ-mười-thương!

Ở SàiGòn những chiều quán không
Nghe em hát ru về Hàng Bạc
Mà quắt quay một thời lửa đạn
Chuyện tình buồn-xẻ nửa vầng trăng!

Ở SàiGòn nghe giọng của em
Tôi cứ ngỡ đã ra Hà Nội
Làm một gã tình si ngơ ngác
Bên đời kiều nữ đất Thăng Long…

 Trần Dzạ Lữ
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.