Buổi trưa một ngày đông khô sáng... Trời giá cóng đến xé đá ra; Na đưa tay cho tôi khoác, và Na có những món tóc quăn xòa xuống mang tai và hơi sương làm ánh lên những tơ lông măng nơi môi trên nàng. Hai đưa tôi ở trên một ngọn đồi tuyết cao. Từ chân chúng tôi xuống tới mặt đất, trên một cái mặt bằng thoai thoải xuống, ánh dương hắt lại như từ trong một tấm gương. Kề chỗ chúng tôi, là những xe trượt bằng xinh xắn phủ dạ đỏ ngòm
Cúc giật mình tỉnh dậy, cô mơ hồ không biết đã là mấy giờ nhưng nghe ngoài trời vẫn còn mưa, tiếng ếch nhái râm ran đó đây vẳng lại.như khúc nhạc buồn hiu quạnh muôn thuở của đồng quê. Không hiểu sao, Cúc rất sợ đêm đen, và rất sợ nghe những âm thanh hoang dã quen thuộc não lòng kia. Bóng tối và tiếng côn trùng, tiếng ếch gọi bầy giữa trời khuya, dường như luôn gợi cho Cúc nhớ lại một quãng đời chìm nổi lao đao đã qua…
Chiều thứ Hai đi làm về Bill nhận được lá thư của gia-đình từ Việt-Nam. Vừa bóc thư Bill vừa lầm bầm: - Không biết kỳ này ông già lại ca bản gì nữa đây. Những hàng chữ viết nắn nót trên tờ giấy mỏng như đập vào mắt Bill: