- Đăng ngày 03 Tháng 2 2012
- Lượt xem: 1322

Ta đã về đây ơi biển Qui Nhơn
Thả về những cánh buồm vợi nhớ
Với Ghềnh Ráng xiêu xiêu chiều hiu quạnh
Những mắt đèn rời rợi muốn gọi tên
Ta đã về đây ơi biển Qui Nhơn
Nghe hồn thơ Mặc Tử buồn trong gió
Cái bắt tay nồng nàn như nắng đỏ
Mắt ai xanh như núi thẳm trên ngàn
Ta muốn tựa đầu vào ngực gió lang thang
Lắng khẽ những thầm thì trăn trở
Mà bạn ta không dễ nói thành lời
Trên con đường hiu hắt ánh sao rơi
Con phố vắng với mái nhà bình lặng
Nghe ngát trời xao xuyến rắc thềm hoa
Những tán bàng đêm trùm xẫm bóng ta qua
Êm ả quá một Qui Nhơn xanh thẳm.
Một Qui Nhơn tháp đứng ngân nga
Mênh mông gió và mênh mông cát
Tháp đứng giữa ngàn đời khao khát
Gọi những sinh thành không hủy diệt chia phôi
Nơi tình yêu đến tháp cũng có đôi
Nơi tĩnh lặng của niềm sâu chiêm nghiệm
Thương tháp đến xót xa đau đớn
Tháp cô đơn giãi nắng đến bao giờ?
Nơi con dốc ta cũng không ngờ
Điểm hẹn của một chiều dịu mát
Những tấm hình, những hình nhà nhỏ đẹp
Là kỷ niệm mang suốt đường xa
Ơi Qui Nhơn trong suốt, biển xanh xa
Những lời thơ mềm như nhánh cỏ
Hồ thi sĩ lẫn biếc vào con sóng
Nghe du dương khuya khoắt những cành lay
Ta đã về đây, ta đã về đây
Nghe sóng vỗ ngàn đời hào kiệt
Những tiếng trống là hào quang tỏa sáng
Trên chiến bào đỏ thắm Quang Trung
Tiếng vó ngựa như thác trùng trùng
Tiếng sang sảng voi xung chiến trận
Hồn dân tộc nghiêng về đây thắp sáng
Trên những đỉnh cao mỗi sớm bình minh
Từng hạt cát như những sinh linh
Bé tí xíu mà lung linh nước mắt
Ngày ta xa cũng là ngày muốn khóc
Khi bất chợt những hạt cát trên tay
Ơi Qui Nhơn!
Mênh mông sóng, mênh mông dừa xa tắp
Những ngọn tháp son
Còn đang trĩu nặng- trắng thanh âm
chưa biết đến bao giờ
Những câu hỏi chưa lời đáp . . .vi vu . . .
Lê Hoàng Anh