Thủy ngồi đu đưa trên chiếc ghế xích đu giữa sân nhà - mặt trời đã khuất dần sau dãy núi đằng xa, nhường chỗ cho mặt trăng đêm mười bốn tròn và sáng vằng vặc, đang nhô cao, dạo bước rong chơi ngắm cảnh trần thế. Cho đến tận đêm nay, Thủy mới chợt cảm nhận được vẻ đẹp kì ảo của mây trời, hoa lá, cây cỏ dưới ánh trăng. Trước kia Linh đã từng nói tới ánh trăng dịu hiền, cảnh vật trời đêm kì ảo, lung linh như thế nào nhưng lúc đó Thủy lại cười cô em chồng là mơ mộng, là sống không thực tế. Thời gian trôi nhanh quá, mới đó mà Linh đã ra đi xa một năm rồi - nghĩ đến đó, Thủy thấy cay cay ở sống mũi, nước mắt tràn mi, nhưng cô không buồn lau.
Bao giờ mới hết mưa ngâu Đêm thu thao thức giọt sầu lại tuôn Bao giờ đi hết dặm đường Đêm đông giá rét vô thường nhân gian Bao giờ cho hết sang ngang Đêm xuân nồng ấm ngỡ ngàng luyến lưu
Chiều nay-thứ bảy, cô học trò nhỏ lại đến-không nói năng gì, chỉ cười cười trao cho người thầy cũ một tờ giấy. Ông thầy lấy chiếc kính 6 diop trong túi áo đeo vào- mở ra xem-thấy mấy câu mà gia phu thời xưa đã nói được viết nắn nót rất đẹp. Không biết cô học trò “ nhiều chuyện” này tìm đâu ra đến 3 câu nói-tuy cùng một ý tưởng. Nhìn thấy người thầy xếp kính cho vào túi- cô học trò lại cười: “ Thưa Thầy, theo ý thầy, câu nào đúng ạ? “
Có những thói quen gây tổn hại cho não như không ăn bữa sáng, ăn quá độ, hút thuốc lá, ăn nhiều đường, thở không khí ô nhiễm, thiều ngủ, v.v… Chúng ta nên cố gắng tránh các thói quen này. Chúng ta chỉ cần theo một cách sống hàng ngày và thói quen ăn uống lành mạnh. Giữ thói quen ăn uống tốt và điều kiện về thời gian theo kế hoạch rất quan trọng với cơ thể của chúng ta và giúp loại trừ được những hóa chất có hại.
Kính gửi quí thầy cô, quí anh chị em cựu học sinh Qui Nhơn.
Cuộc họp mặt ngày 3/7/2011 tại Little Saigon, Nam California vừa qua chi xiết ân tình. Những con tim cùng chung nhịp đập, những bàn tay siết chặc, những ánh mắt vui tươi rộng mở như cố khắc ghi hình ảnh của nhau đã làm bầu không khí càng nóng thêm cho mùa hè xôn xao kỉ niệm.
Có nhiều bạn hữu xa cách nhau đến bốn, năm chục năm hôm nay mới gặp lại. Có những tiếng cười dòn dã. Có những dòng nước mắt ấm nồng trong hạnh phúc. Tất cả những hoạt cảnh ồn ào (Không ồn không phải là học sinh!), náo nhiệt như buổi tựu trường thời xưa của chúng ta đã làm Ban Tổ Chức chúng tôi hết sức vui mừng và cũng không kém phần lo lắng. Vui, vì nghĩ rằng chúng tôi đem được niềm vui cho mọi người. Lo, vì biết rằng những thiếu sót chắc chắn phải có, sẽ làm cho niềm vui ấy không trọn vẹn.