Đêm đêm anh gõ cửa
Trái tim em đáp lời
Thị trấn có xa xôi
Mình đo bằng nỗi nhớ…

Hoa quỳ vàng còn nở
Tháng 10 trên đồi cao
Hoa Hoàng Hậu vẫn đỏ
Sao mình vội xa nhau?

Mù sương một tinh cầu
Mưa nghiêng một hồn nhỏ
B’Lao ơi B’Lao
Yêu một người thật khó…

Thương một người sao nỡ
Hái vầng trăng trên đầu ?
Cắt chiều, cho dấu thỏ
Lạc qua miền thương đau !

Đêm đêm không còn nữa
Tiếng gõ cửa lòng nhau
Đứng một mình ngờ ngợ
Quên…mà quên được đâu?

 Trần Dzạ Lữ
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.