Tôi lại một mình trở lại sân ga... Chiều ngày 1st July 2011, sân bay Atlanta, rộn rã những bước chân, chen vai sánh bước trong mọi cuộc hành trình ra đi và trở lại vẫn môt mình tôi...Nhưng lần này ra đi trong một sứ mệnh được giao, lòng bồi hồi xen lẫn niềm vui hội ngộ cùng các bạn của tôi và lời nhắn nhủ của các bạn tôi...
“..nay ngoái lại...bạc đầu... trong chớp mắt !“ (*).
Đừng đợi đến ngày mai ta ngoái lại Tuổi mấy mươi… xin dấy lại bạn bầu ! Giây phút này còn thấy được mặt nhau, Thì hãy đến ... đừng chờ … khi quá trễ ! (**)
Khi người ta quen nhau, khi người ta thương nhau và khi xa nhau...
Tất cả cũng chỉ do lòng họ muốn, vì rằng cuộc đời này tất cả đều do sự lèo lái của chính họ, thương yêu, giận hờn hay ghét bỏ, chia xa... Tất cả đều do tâm ý của chính ta.
Cũng con người đó, mới hôm qua ta cho là mỹ mãn, hoàn hảo với mọi người, là thần tượng của riêng ta, nhưng thoáng chốc bỗng trở thành không mỹ mãn với ta và với tha nhân, cuộc sống thay đổi theo tâm trạng và ý muốn của mỗi người và biết nhận ra mình là ai tất cả cũng trở thành phù du khi ta không muốn nữa, rồi thời gian cũng sẽ xóa nhòa và đi vào lãng quên...Hay không dễ để phôi pha