Dòng đời mãi trôi- mới đó mà cuộc đời đã bước sang bên kia đỉnh dốc. Quảng đời đã qua ngẫm lại biết bao dâu bể trầm luân. Chuyện Tình Yêu vẫn nhiêu khê và lắm nỗi băn khoăn khắc khoải!. Thân chỉ là một hạt bụi mù giữa sa mạc mênh mông mờ mịt. Nhưng gió trần gian vẫn cuốn theo vòng xoáy vô tình vô định của mình.
Cuộc đời giống như giấc mộng Lão- Trang. Vui, buồn, được, mất -rồi có nghĩa gì đâu? Tất cả đều như bọt nước đầu ghânh, phù du cuối bãi mà thôi. Sao người với nhau lại ganh ghét, tranh giành, thậm chí làm những chuyện mất cả lòng nhân, rồi khi về với đất` mẹ hiền từ cũng chỉ với hai bàn tay buông xuôi.?
Nếu thực tình có một kiếp sau, tôi không làm thơ, không viết báo, không họp hành… mà xin trở về làm một nông phu chăm bón ruộng vườn đề huề trăng gió.
Cứ mỗi chiều hay sớm mai thức dậy bầu bạn cùng Sơn Ca líu ríu trên cánh đồng bốn mùa bận bịu. Sơn Ca đậu trên sợi tóc dài thôn nữ, trên vành nón nghiêng che, trên lung liêng giọt nắng trưa hè và trên cả luống cày mới ải.
Những nàng thiếu nữ nông quê tóc thề bết áo lúng liếng tròn theo tiếng Sơn Ca, từng giọt đậu từng giọt bay thon thả, tiếng hót rơi vung vãi trên đồng.
Hai gò má tôi không cao, cổ không đến ba ngấn, giọng nói tôi không khàn khàn như vịt đực – cái kiểu “nữ đới nam thanh” – cũng chẳng có đôi mắt lá răm, thế mà lão thầy bói ngồi bên hông chợ tỉnh sau khi sờ nắn, ghé sát mắt vào mấy đường gạch ngang gạch dọc trên bàn tay phải của tôi lại dõng dạc phán rằng tôi cao số.
Phố khuya ta bước một mình Đèn hiu hắt bóng soi hình bóng ta Một mình giỡn với bao la Gót chân gõ nhịp trăng tà lạnh rơi Phố buồn còn lại mình tôi Lang thang vẫn một cuộc chơi. Chưa tàn..