Ngày ấy, chúng mình, thành ba đứa.
Hay ngồi, ở quán, gốc cây me.
Cà phê vị đắng , sao mê thế.
Nơi chỗ, bạn bè, đấu láo chơi.

Giờ đây, quán nhỏ chỉ mình ta.
Đếm giọt cà phê giữa nắng tà.
Tí tách, rơi đều, từng giọt nhỏ.
Bồi hồi, ôn lại những ngày qua.

Mười năm, thằng bạn đi chân gỗ.
Dằn vặt trong lòng, một nỗi đau.
Bạn bè xa cách nhưng luôn nhớ
Kỷ niệm bên đời vẫn có nhau.

 Nguyễn Rãi
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.