Thật là diễm phúc khi được làm người và có mặt trên thế gian đầy sinh động và thử thách này .Hàng ngày được hít thở an bình thong dong, được bên cạnh người ta yêu thương,được trải lòng hòa cùng với thiên nhiên vạn vật - sông núi, chim muông, hoa lá, ruộng đồng tuyệt đẹp của quê hương.Thế giới mà chúng ta đang sống thơ mộng và đáng yêu biết bao!
Anh mang theo bầu trời Của những người con gái thở Những hàng cây xanh nến thắp Nắng trên đồi chiều Sương trong đáy mắt Ấn tượng trong tay ôm Lối mòn trong ngực thở
Trả lời câu hỏi “Nơi nào đẹp nhất”, một nhà văn đã nói: “Nơi tôi đã được sinh ra và lớn lên…”. Quả thật tình yêu thương và lòng trân trọng của mỗi người đều đã được dành cho “quê nhà” của mình hơn bất kỳ một nơi nào khác. Ở người nghệ sĩ, tình thương ấy dường như đã được nhân lên, biểu lộ rõ nét trong tác phẩm nghệ thuật… Nhà thơ Yến Lan đã viết về chốn quê nhà đằm thắm, thiêng liêng ấy đến ba bài thơ. Dài 43 đoạn tứ tuyệt, gồm 172 câu, thời gian cách nhau từ 10 đến 30 năm…