- Gần một năm rồi mới gặp lại, Hân nhỉ. Như đã nói trong thư, tôi cần gặp Hân vì có chuyện muốn hỏi thăm cho rõ.
- Dạ, cũng khá lâu rồi anh. Được email của anh, Hân không ngạc nhiên lắm, và Hân biết là anh muốn hỏi chuyện gì. Chúng mình là bạn thân nhưng ít khi Hân kể chuyện gia đình với anh. Được rồi, để Hân kể cho anh nghe hết, kể từ đầu, chịu không?
Cho anh gởi một lời mừng, Khi nào ly dị nhớ đừng quên anh.
Lân hoảng hốt đạp thắng và vội bẻ quặt tay lái sang bên trái. Cả người chàng nghiêng hẳn về bên phải vì tình trạng mất thăng bằng thình lình. Chiếc xe của chàng chao đi nhưng nó ngoan ngoãn lách theo ý muốn. Tiếng rít của bánh xe cán trên mặt đường nhựa làm mọi người choàng tỉnh sau cơn ngái ngủ của buổi sáng mùa đông chưa đẫy giấc. Người ta còn thèm thuồng hơi ấm của chăn ấm gối êm. Rồi “rầm” một cái, âm thanh của hai khối kim khí chạm nhau nghe chát chúa. Lần này thì mọi người tỉnh táo thấy rõ, kể cả Lân. Chàng còn ngửi được mùi chất cao su cháy khét vì độ ma-sát.
_Ê, mấy bữa nay có dzìa quê hông? _Chưa, tuần sau lận. _Ừ, dzìa trển nhớ tới chỗ cây mít coi nghen _Coi gì ở đó? _Thì cứ tới chỗ cây mít gần giò nước , coi rồi biết
Sau khi buông mấy câu nói trổng không , thằng Minh đạp xe về hướng Ghềnh ráng.