Trang nhà Trinh Vương trong hai năm qua là nơi hội ngộ của nhiều cựu học sinh của trường Trinh Vương và những trường khác ở Qui nhơn như Lasan, Bồ đề, Nhân Thảo, Cường Để, Nữ trung Học, Kỹ Thuật…v..v. Phải nhìn nhận rằng trang nhà có sống được là nhờ lòng ưu ái của quý Thầy Cô và quý Anh Chị đã đóng góp bài vở thường xuyên. Mỗi ngày, mở trang nhà để nhớ lại một thời những tà áo trắng tung bay túa ra cổng trường, tìm kiếm một ánh mắt đang đứng “trông vời áo tiểu thơ”. Những vần thơ óng ả gợi nhớ thuở ngượng ngùng bối rối, những giận hờn và vui đùa thật học trò, những mùa hè nhớ nhung trên trang lưu bút, và cả tháng ngày lớn lên rời ngôi trường bước xuống cuộc đời. Cho dù ở đâu đó trên quả đất này, cứ mở trang nhà là chúng ta lại thấy thật gần gũi với nhau qua một quá khứ đầy ắp kỷ niệm.
Sống trong một gian phòng, nhưng bởi anh không thấy gì cả, nên anh phủ nhận tất cả những gì người chung quanh quả quyết là có: "Tôi không tin, vì tôi không thấy"
Một vị lương y đem lòng thương hại, đi tìm cho ra một thứ linh dược trên Hy Mã Lạp Sơn về trị lành bệnh, anh ta sung sướng tự phụ bảo: Giờ đây tôi thấy được tất cả sự thật chung quanh tôi rồi!
Khoảnh khắc nào trong cuộc đời cho mỗi chúng ta niềm hạnh phúc, thời gian nào cho chúng ta nỗi hoài mong
Cuộc sống mỗi ngày và nhũng nỗi lo toan, những bương ba khổ hận của cuộc đời mà mỗi người trong chúng ta đã nhận ...
Phải chăng đã đi vào vòng quay của con tạo, sướng khổ, trầm luân, chịu đựng hay thảm sầu...Tất cả chỉ là cái vỏ bọc của mỗi con người mà mấy ai trong chúng ta vượt thoát ra được.
Sực nhớ tới trái banh, nó nói nhỏ Nụ chờ nó chút nhen, rồi chạy vô nhà trong coi coi trái banh nằm đâu. Nó ở trỏng hơi lâu một chút để nghĩ xem nó sẽ nói tiếp với nhỏ Nụ cái gì đây. À, phải rồi, nhỏ Nụ có vẻ “tử tế” với nó quá, bằng chứng là hôm trước nhỏ Nụ đã bụm mặt lại, nén cười khi con Mừng chọc nó là Cu Đen. Lắng tai cu, nó nghe dì nhỏ Nụ nói với ba má nó là, hai mạ con của Nụ vô trong ni nghỉ hè, và nếu được thì cho nhỏ Nụ ở đây học luôn với con Mừng cho có chị có em, chớ ở ngoài nớ anh nó đi làm xa rồi, chẳng có ai nhắc nhở kèm cho nó học, mạ nó thì suốt ngày bận trông coi cái sạp hàng xén ở chợ Đông Ba.