- Đăng ngày 23 Tháng 5 2011
- Lượt xem: 2188
Để phố buồn còn lại một mình tôi
Nắng SàiGòn mênh mang màu thương nhớ
Tôi nhớ thương theo hình bóng một người…
Mai em về nơi ấy qúa xa xôi
Chiều Khe Sanh biết có còn hòai cảm?
Đất Bazan có cây lành trái ngọt
Biết tình em có ngọt với riêng tôi?
Mai em về-tôi khói thuốc vàng tay
Nơi đất lạ cứ đi về lầm lủi
Căn phòng trống -cây đàn treo hờ hững
Đêm ăn mòn ngăn ký ức không hay!
Mai em về-mang theo mùa hạ đỏ
Ba tháng dài không thấy áo em xanh
Mắt phượng buồn heo hút gió vây quanh
Ta đã hiểu thế nào là cần thiết!
Mai em về-nơi vuông trời biêng biếc
Nhạc ve ru trưa ngòai nớ ai chờ?
Em cũng sẽ hiểu thế nào là cần thiết
Khi nỗi buồn về vây kín tâm tư…
Trần Dzạ Lữ