Trên con đường mỗi ngày tôi đã đi qua, hình ảnh thân thương của hai con người tôi thường nhìn thấy, luôn là nỗi khắc ghi trong tôi nhiều nhất . Hai vợ chồng già mỗi ngày nắm tay nhau thong thả đếm những bước chân chậm rãi, già nua, chậm chạp bên nhau hình ảnh thật dễ thương.
Thiếu em mọi thứ hóa thừa Anh thành hoang vắng, bơ vơ một mình Dửng dưng ngồi gõ màn hình Mạng không buồn mở, nhạc đành lặng câm Hoa xuân chẳng có người chăm Bông tàn, thân héo, lá quăn rã rời
Bàn chân cô gái trần trụi, không giày dép gì cả. Đó là điều đầu tiên tôi nhận ra ngay khi thoáng thấy cô gái đứng ngơ ngác bên vệ đường. Điểm thứ hai đập ngay vào mắt tôi là đôi chân trần của cô lấm lem bùn; nó vương vãi cả lên chiếc quần soọc màu trắng trông loang lổ như da con bò sữa.
Chính vì thấy người cô gái dính bùn nên tôi mới ngừng xe lại. Cả đời tôi chưa bao giờ đón người lạ đứng dọc đường cho quá giang xe, bất kể đàn ông hay đàn bà; nhất là dân bản xứ. Mặc dù tôi thuộc loại to con nhưng đón một tên Mỹ lạ mặt tướng tá như con bò mộng lên xe chắc chắn lành ít dữ nhiều.
Chúng mình mở lối tình xa Chất cao nỗi nhớ theo ta tháng ngày Cuộc tình nồng thắm mê say Niềm vui hạnh phúc ngất ngây hương đời Biển tình lộng gió ra khơi Xa em cảm thấy chơi vơi trong hồn
- Chương 12 - Mộng lớn chưa thành - Ngọn lửa nghiệt oan Chế Mân đột ngột băng hà. Dân Chiêm nhỏ lệ Hỏa đàn thiêu xác, Huyền Trân được hoãn chờ ngày khai hoa. * 1. Xuân tàn sen ngát hương hoa 2. Ve sầu vừa cất tiếng ca gọi hè 3. Từ ngày có Hoàng Hậu về 4. Nhân dân Chiêm Quốc hả hê tiếng cười
Tôi nằm dưới đáy giếng. Lúc nào. Và vì sao tôi lại ở dưới đáy giếng tôi không nhớ. Chỉ biết khi tỉnh dậy, thấy áo quần ướt dầm dề. Tối thui. May mà giếng cạn nước. Một nỗi sợ hãi xâm chiếm. Người run bần bật. Trái tim co thắt liên hồi. Mồ hôi rịn ra như tắm. Lạnh run. Tôi véo vào má xem thử mình tỉnh hay đang mơ. Đau điếng. Vậy là tôi vừa qua một cơn mơ. Tôi thở phào nhẹ nhõm. Tôi bắt đầu tra vấn tôi.