- Đăng ngày 02 Tháng 4 2011
- Lượt xem: 2305

Mẫu Nghi Chiêm Quốc
- Chương 12 -
Mộng lớn chưa thành - Ngọn lửa nghiệt oan
Chế Mân đột ngột băng hà. Dân Chiêm nhỏ lệ
Hỏa đàn thiêu xác, Huyền Trân được hoãn chờ ngày khai hoa.
*
1. Xuân tàn sen ngát hương hoa
2. Ve sầu vừa cất tiếng ca gọi hè
3. Từ ngày có Hoàng Hậu về
4. Nhân dân Chiêm Quốc hả hê tiếng cười
5. Tấm lòng nhân ái của người
6. Như mưa tưới mát cuộc đời cùng đinh
7. Hậu từ ái, Vua anh minh
8. Sẽ đưa đất nước phồn vinh phú cường
9. Sự đời trắc trở đau thương
10. Đang vui bỗng có tin buồn loan ra
11. Đức Vua đột ngột băng hà1
12. Sau lần kinh lý rừng xa trở về
13. Một màu tang tóc lê thê
14. Từ kinh thành tới thôn quê Bản làng
15. Muôn dân nhỏ lệ tiếc than
16. Anh hùng gãy gánh giang san giữa đường
17. Hoàng Hậu vật vã bên giường
18. Ôm thây giá lạnh khóc thương khôn cùng
19. Ngỡ rằng nghìn tứ muôn chung
20. Thịnh suy vinh nhục vợ chồng có nhau
21. Sao đi không trối một câu
22. Cõi âm chàng để thiếp sầu dương gian
23. Mối duyên phu phụ lỡ làng
24. Chỉ còn giọt máu cưu mang trong lòng
25. Ngày mai trên giàn lửa hồng
26. Thủy chung thiếp nguyện theo chồng ra đi
27. Nhưng còn vướng bận thai nhi
28. Xin chàng đợi thiếp sau kỳ khai hoa
29. Giọt dài giọt ngắn tuôn sa
30. Bời bời bao nỗi xót xa đoạn trường
31. Nghĩ chồng vắn số mà thương
32. Nghĩ mình bạc phước ruột dường kim châm
33. Trần duyên chưa được tròn năm
34. Thôi ta hẹn sẽ cõi âm ngàn đời.
35. Đức Vua nay đã về trời
36. Thái tử Chế Chí2 lên ngôi cửu trùng
37. Sau khi làm lễ đăng phong
38. Vua cho lập tại bể đông hỏa đàn
39. Đúng theo phong tục người Chàm
40. Vua băng thất nhật lên giàn hỏa thiêu3
41. Hoàng Hậu vinh dự được theo
42. Hai linh hồn sẽ tiêu diêu thiên đàng
43. Nhưng vì giọt máu Tiên Hoàng
44. Mà Hoàng Thái Hậu đang mang trong người
45. Ngày thiêu mới được tạm hồi
46. Chờ khi Hoàng tử ra đời hỏa khai.
* * *
- Chương 13 -
Kế hay Đại Việt - Nhỏ lệ ru Hời
Triều đình Đại Việt bàn kế cứu Huyền Trân
Trước ngày lên giàn hỏa nàng ru con lần cuối.
*
47. Nghe tin sét đánh ngang tai
48. Văn Quân cấp tốc về ngay quê nhà
49. Băng băng muôn dặm quan hà
50. Thay bao ngựa trạm báo Cha tin buồn
51. Biết chuyện người cháu đáng thương
52. Quốc Tảng vội vã lên đường tiến kinh
53. Anh Tông nghe tấu sự tình
54. Cấp thời triệu tập triều đình liệu toan
55. Vua rằng: “Rõ thật dã man
56. Sao đem người sống lên giàn hỏa thiêu
57. Hoàng muội đau khổ đã nhiều
58. Một thân liễu yếu bao điều đắng cay
59. Tiếng đời dẫu có thị phi
60. Trẫm đây nhất định ra tay cứu người4 ”
61. Quốc Tảng: “Thần định kế rồi
62. Chiêm Quốc sẽ phải cho người báo tang
63. Báo luôn kỳ nhật hỏa đàn
64. Hẳn là phải đợi sau Hoàng Hậu sinh
65. Bấy giờ vừa lễ vừa binh
66. Ta cử phái bộ triều đình viếng tang
67. Nhân tiện tham dự hỏa đàn
68. Dựa theo phong tục xin làm cầu siêu
69. Chế Chí ắt hẳn phải chìu
70. Chừng ấy kế sách cứ theo như vầy….”
71. Vua khen: “Kế ấy rất hay
72. Việc binh giới bị có ngay khi cần
73. Kỵ binh đóng tại Hải Vân
74. Hư trương thanh thế dàn quân trương cờ
75. Giả đi tuần tiểu cõi bờ
76. Sẽ làm Chế Chí bấy giờ nể kiêng”
77. Quốc Chẩn: “Kế sách tạm yên
78. Riêng phần thuyết khách phải phiền Khắc Chung
79. Hợp cùng An Phủ Đặng Vân
80. Đang trấn Thuận - Hóa cho gần đường đi”
81. Chung rằng: “Công Chúa vu qui
82. Ngày nay lâm nạn cũng vì một tôi
83. Khắc Chung không cứu được người
84. Làm sao đứng giữa đất trời lập thân
85. Mạng này dẫu chết ngàn lần
86. Quyết đưa mẫu tử Huyền Trân trở về”
87. Quốc Tảng: “Ngươi tự lập thề
88. Nếu không tròn việc khó bề dung tha”.
*
89. Trung thu cúc nở vàng hoa
90. Đón mừng Thái tử Đa Da5 chào đời
91. Nhìn con thơ dại mỉm cười
92. Huyền Trân Thái Hậu rã rời ruột đau
93. Ấu nhi có tội gì đâu
94. Sơ sinh đã vấn trên đầu khăn tang
95. Ngày mai lửa cháy trên đàn
96. Còn chưa biết gọi Mẫu Hoàng một câu
97. Trời bày ra cuộc bể dâu
98. Con ơi Mẹ hẹn kiếp sau tương phùng
99. Mẹ đi cho trọn thủy chung
100. Mẹ đi cho đúng với phong tục người
101. Lửa đưa hồn mẹ về trời
102. Bỏ con ở lại sống đời mồ côi
103. Khóc chồng nước mắt cạn rồi
104. Thương con nghèn nghẹn mấy lời hát ru:
105. “Đồ Bàn trở gió cuối Thu
106. À ơi, Mẹ Việt hát ru con Hời
107. Cho con tiếng Mẹ nằm nôi
108. Mẹ ru lần cuối nữa rồi Mẹ đi
109. Ơi à, tử biệt sinh ly
110. Một đời Mẹ khóc biệt ly mấy lần
111. Quê Cha nữa lớn thành nhân
112. Nhớ về Đất Mẹ một lần hỡi con”

Ru con lần cuối
113. Nhớ chồng ruột thắt từng cơn
114. Xa con dạ luống héo hon vì sầu
115. Chiều buồn phơ phất giọt ngâu
116. Bóng mùa thu trước giờ đâu hỡi chiều
117. Đâu rồi bao kẻ thân yêu
118. Chỉ còn một nỗi cô liêu rợn người
119. Còn chăng là những ngậm ngùi
120. Nhớ nhà, nhớ nước, tiếc thời xuân xanh
121. Nỗi niềm càng nghĩ càng kinh
122. Một mình mình sợ một mình mình lo
123. Mai kia thân xác thành tro
124. Có ai tìm đến khóc cho một lời.
* * *
1Mùa hạ tháng 5 – 1307 Vua Chiêm Thành Chế Mân đột ngột băng hà (ĐVSKTT)
2Chế Chí là Thái tử con Hoàng Hậu trước của Chế Mân, người xứ Qua Oa (Indonesia) . Chế Chí lên ngôi Vua lúc tròn 20 tuổi. (BKTT mở)
3Theo phong tục người Chàm, người thường chết được thiêu liền hôm sau. Là quan chức lớn thì sau ba ngày . Bậc Vua Chúa thì phải đợi 7 ngày mới thiêu. Khi xác Vua lên giàn hỏa thiêu, thì Hoàng Hậu cũng bị thiêu sống theo Vua và được xem như là một vinh dự. Sau khi hỏa táng, tro cốt của Vua sẽ được bỏ vào bình vàng và thả giữa biển khơi gọi là Thủy Táng.(BKTT mở)
4Về việc gả cưới và cứu Công Chúa Huyền Trân trở về của Anh Tông, sử gia Ngô Sĩ Liên đã có lời bình chỉ trích rất khắc khe (xin đọc ĐVSKTT)
5Tháng 8 - 1307 Hoàng Thái Hậu Huyền Trân hạ sinh thái tử, đặt tên là Chế Đa Da. Nửa tháng sau Vua Chiêm nhân danh Chế Đa Da cho Bảo Lộc Kê đem lễ vật và bạch tượng sang Đại Việt báo tang. Tháng 11 cùng năm phái đoàn Đại Việt gồm 12 người, trong đó có 4 nhà sư, do quan Hành Khiển Trần Khắc Chung cùng An phủ sứ Đặng Vân dẫn đầu sang Chiêm viếng tang và tham dự hỏa đàn thiêu sống Hoàng Thái Hậu Huyền Trân. (Am Mây Ngủ - Nhất Hạnh, và tài liệu tham khảo của Đền thờ Huyền Trân Công Chúa ở Huế )