Trước khi viết bài này, tôi có nói với chị Cả của tôi:
- Chị à, tui định ca cẩm về cái chuyện đi học nail, đi thi nail rồi đi làm nail để phải "chịu đời" với ba cái chuyện bực mình, nhưng sợ bị "nhàm hàng" vì bà con mình lên "hàng" này nhiều quá nên tui còn lưỡng lự đó chị.
Không ngờ, bả quát ngay vô mặt tôi:
- Cái gì mà "nhàm hàng"? Mỗi chuyện là một kinh nghiệm khác nhau. Mỗi người viết mỗi khác nhau, làm sao "nhàm hàng" được ? Viết đi! Tui đón đọc đây nè, anh Hai!
1 “Trèo lên cây bưởi hái hoa, Bước xuống vườn cà hái nụ tầm xuân. Nụ tầm xuân nở ra xanh biếc, Em có chồng anh tiếc lắm thay! 2 “Ba đồng một mớ trầu cay, Sao anh chẳng hỏi những ngày còn không?
Đang ngủ ngon lành với giấc mơ đẹp mà bấy lâu Du thầm ao ước...Trở về thăm lại ngôi nhà xưa....vào một buổi chiều khi hoàng hôn vừa tắt nắng, mấy chị em đi bộ trên con đê nhỏ giọc theo mé sông hít thở không khí trong lành ...Gió thoảng đưa hơi nước mát dìu dịu...Xa xa vi vu tiếng sáo diều...
_ Dậy, dậy...mau lên nghe anh nói...gấn 5 giờ sáng rồi đó em. Tiếng gọi của chồng lôi Du về thực tế.
_ Cho em ngủ chút nữa đi, em còn muốn ngủ nữa, em mệt quá..em muốn ngủ
Tôi cầm tờ báo trên tay mà tưởng như là đang mơ, không ngờ bài thơ tôi và Phương viết về biển vào một buổi chiều hai thằng dạo bộ cách đây vài tháng đã được đăng trang trọng trên trang thơ của tờ báo Văn nghệ Sóng Ngầm. Trong khi tôi còn dán mắt vào tờ báo, thì Phương mừng quá hét lên với tôi:
- Tâm nhớ không? Bốn câu này, là của mình - bây giờ đọc lại cũng thấy quá hay. Nó vừa nói vừa ngâm nga : “ …Chiều dạo chơi trên biển, Thuyền căng buồm khơi xa… Nhìn Biển – mênh mang quá, Trào dâng nỗi nhớ nhà !…”