- Đăng ngày 28 Tháng 3 2011
- Lượt xem: 1484
Có nhiều lúc như sáng nay thức dậy
Lòng thấy buồn mà chẳng hiểu vì đâu
Đời vô nghĩa thấy mình như chán sống
Như nốt trầm đã chạm đáy vực sâu
Có nhiều lúc thấy mình quanh quẩn mãi
Không làm sao thoát khỏi nỗi nghiệt oan
Tôi bỗng hiểu vì sao em tự tử
Chắc nhiều lần em đã giống như tôi
Chắc nhiều lần trong sớm mai thức dậy
Em đã buồn và nước mắt đã rơi
Em đã thấy bên mình không ai cả
Nên em rơi vào tuyệt vọng khôn cùng
Tôi cũng vậy nhưng hèn không dám chết
Nên quắt quay với khốn khổ riêng mình
Nên lãng đãng như một người mất trí
Và chơi vơi ở giữa thế gian này
Hãy an nghỉ và hãy cười em nhé
Vì đã buồn đã khổ ở trần ai
Và đã thấy lòng người sao đen bạc
Trách làm gì đời vẫn thế thôi em
Nhưng dù sao hãy an lòng em nhé
Vì bên đời em vẫn mãi có tôi
Tôi vẫn nhớ, vẫn thương em mãi mãi
Và vẫn cười khi nhớ bóng dáng em
Phạm Thiên Thu