Lão Mịch cầm chai rượu chuệnh choạng vói tay xô cánh cổng trường lảo đảo đi vào gần dãy phòng học đầu tiên-cất giọng hét to: “ Cô giáo ơi! Cô giáo…Tui cho nó nghỉ học chắc là cô ưng bụng lắm phải không? Tui cho nó nghỉ học cho cô vui mừng mà! Ha ha…”. Tiếng gào thét của lão giữa buổi học đang im vắng làm náo động cả khu trường- các phòng học sinh đều nhốn nháo thò đầu ra dòm ngó, thè lưỡi cười : “ Lão Mịch say! “- “ Lão Mịch cha của thằng Thị kia mà!”.
Cơn bão Tuyết đầu tiên của năm nay trút xuống thành phố nơi tôi ở vào buổi chiều chủ nhật, sau khi đã chuẩn bị hết mọi công việc cho một tuần lễ kế tiếp thì cơn bão Tuyết bắt đầu trút xuống.
Không phải là những bông tuyết phay pháy rơi giòn tan trên khung cửa kính xe rồi tan nhanh vào khoảng không, những bông tuyết trắng ngần tôi đứng hàng giờ bên khung của sổ nhìn bông Tuyết rơi đẹp não nùng. Mà là một cơn bão Tuyết, Tuyết cuồng nộ rớt xuống thật nhanh, thoáng chốc đã phủ đầy trên bờ cỏ mái nhà, trắng xóa một màu trắng thần thoại.