- Đăng ngày 11 Tháng 1 2011
- Lượt xem: 2294

-Ngạn lầm rồi . Phượng Vỹ không phải là lọai kiêu kỳ . Phượng Vỹ là biểu hiện sự chia tay .Tạmbiệt…và đôi khi…vĩnh biệt .
Em đã nói câu đó bằng một giọng thật buồn . Ánh mắt em còn buồn hơn lời nói . Anh nhìn thấy. Hiểu . Nhưng không muốn công nhận lời em nói , bởi một lẽ dễ hiểu là anh không lầm . Hòan tòan không . Anh đã cố ý khi dùng lòai hoa mang tên em để ám chỉ điều anh muốn nói .
Và khi mà tất cả sự nông nỗi hiếu thắng của anh đã lắng xuống . Khi anh ngỡ ngàng nhận ra những suy nghĩ của mình trước đây về em hòan tòan ngu xuẩn , thì đã quá muộn .
Phượng Vỹ , có phải tên em là một định mệnh đã có sẵn ? Sau những ngày hè ngắn ngủi hoa tàn . Và em , người con gái mang tên lòai hoa học trò , đã chỉ có mặt trên đời đúng những tháng năm tươi đẹp nhất , và cũng ra đi vào độ hoa tàn ?
“ Ngạn – Bao giờ thì anh mới hiểu được rằng Phượng Vỹ không phải là đứa con gái kênh kiệu lạnh lùng ? Rằng tất cả cái vẻ bề ngoài đó chỉ để che dấu một nỗi đau không thể tỏ bày ? Nhưng em làm gì hơn được trước số phận khắc nghiệt bây giờ . Và làm sao sống hết cuộc đời ngắn ngủi của mình để không hối tiếc ? Anh có bao giờ ở vào cương vị của em không ? ”
Lá thư đó anh vẫn giữ , như hình ảnh em không lúc nào ngừng ám ảnh . Phượng Vỹ ơi ! Không phải chỉ có anh , mà tất cả mọi người , kể cả những người thân yêu nhất của em , cũng không ai ở vào cương vị của em mà có thể dũng cảm đến thế . Em đã đương đầu với số phận bằng nụ cười , bằng sự bình tỉnh đến phi thường , để không làm đau khổ người khác . Chính vì anh là con người tầm thường nên đã không hiểu em , để hành động như một tên ngu xuẩn và giờ đây ray rứt khôn nguôi .
***********
Ba thằng con trai nhìn khuất một tà áo trắng . Huy nhìn Ngạn :
- Phựơng Vỹ , hoa khôi băng giá .
Thái búng tay :
- Lớp tao nhiều đứa mê Phượng lắm .
Ngạn mỉm cười :
- Cả mày nữa chứ gì ?
- Xin hai chữ bình an . Con nhỏ nầy kiêu lắm . Tao lại thiếu kiên nhẫn .
Huy bĩu môi :
- Kể cả mày thừa kiên nhẫn cũng thua “em” ạ .
Ngạn tò mò :
- Ghê vậy à ? Chưa ai “lọt mắt xanh”sao ?
Thái nhìn Ngạn :
- Hay là mày vào cuộc đi Ngạn…Mày con nhà giàu , học giỏi , đẹp trai , lại học khác trừơng . Có khi bụt nhà không thiêng - Ngạn chỉ cười . Nhưng trong đầu anh con trai lớp 12C đã lóe lên một ý nghĩ -Và Ngạn đã hành động ngay ngày hôm sau…
Không vồ vập làm quen Phượng Vỹ như các bạn khác , Ngạn chỉ đứng đợi giờ tan học , Phượng Vỹ đạp xe ra cổng . Ngạn nổ máy xe , chạy chậm theo nhưng không nói câu nào .
Cứ như vậy Ngạn làm vệ sĩ cho cô bé khỏan một tuần . Vẫn im như thóc . Lúc đầu Phượng Vỹ tưởng ngẫu nhiên đi cùng đường nên không để ý . Nhưng lần thứ ba , Ngạn chờ cô bé vào nhà rồi mới chầm chậm quay xe lại . Đôi mắt đẹp xoe tròn nhìn theo . Chỉ nhìn . Và câm lặng . Một chút tò mò rồi cô bé phớt lờ .
Tuần thứ hai Ngạn đổi chiến thuật . Anh không chạy xe theo mà chờ một nơi dễ thấy nhất , đứng chờ cô bé đi qua .Vẫn ánh mắt lặng lẽ nhưng có chút gì xao xuyến trong bước chân bối rối của Phượng Vỹ .
Sinh nhật thứ 17. Gói quà của kẻ không được mời . 17 bông hồng lộng lẫy . Một mảnh giấy nhỏ “Người ái mộ ”. Các bạn thi nhau đóan . Phượng Vỹ khẽ nâng niu những bông hồng mơn mởn , ánh mắt mơ màng không dừng lại trên một câu tán tụng nào của các bạn trai có mặt .
Rồi những cánh thư xanh được cất kỹ trong ngăn bàn học . Cô bé rất trân trọng nhưng không hề mở ra đọc một chữ nào . Có lẽ cô sợ phải đọc những điều đã biết - Và chắc chắn là Phượng Vỹ không hề có ý định hồi âm .
Ngạn vẫn kiên nhẫn . Tính hiếu thắng của thằng con trai mới lớn không cho phép Ngạn dừng lại . Ngạn không thể như Thái như Huy . Ngạn phải hơn , phải thắng . Có thể Phượng Vỹ có trái tim bằng thép, nhưng thép nung trong lửa nóng thì cũng tan thành nước cơ mà .
***********
Phượng Vỹ đã đến với Ngạn vào cuối niên học , khi những cánh phượng nhuộm đỏ sân trường . Họ sánh đôi trên lối về ngày xưa câm lặng .Vẫn dè dặt nhưng trìu mến vô cùng . Những ánh mắt con gái tinh nghịch , những ánh mắt con trai khao khát nhìn theo . Ngạn cảm thấy tự ái được vuốt ve . Ngạn đã thắng nhiều đối thủ để có “người đẹp kiêu kỳ!” Phượng Vỹ không hề biết người con trai đi cạnh mình vì lòng hiếu thắng hơn là yêu mến chân thành .Và Ngạn cũng không bao giờ chú ý để thấy rằng trên nét mặt rạng rỡ của cô bé vẫn nét buồn ẩn dấu .
Ngày cuối cùng chia tay , Ngạn đã đặt nụ hôn nồng nàn mang dấu ấn tình yêu lên môi Phượng Vỹ . Cô bé run rẫy tựa hẳn vào anh như chờ sự che chở nào đó . Sự rung động đầu đời làm lịm tê cảm giác.Ngạn thóang ân hận đã tự đắc với tình yêu của Phượng . Cô bé trong sáng quá , đến độ bất cứ ý nghĩ nào không chân thật cũng trở nên tội lỗi .
Rồi Phượng trở về phố núi mù sương . Ngạn lo cho kỳ thi tốt nghiệp để mở đường vào đại học . Một địa chỉ để lại . Một lần tiễn đưa .
Và họ không gặp nhau nữa vì nhiều lý do . Lý do thứ nhất là Phượng không về lại Sài gòn . Không bao giờ Phượng còn trở về được nữa . Điều đó sau nầy Ngạn mới biết . Cánh Phượng Vỹ mỏng manh chỉ nở những ngày hè đã rơi trong cơn lốc nghiệt ngã của số phận . Họ đã không gặp nhau một lần-và mãi mãi .
Khi Ngạn đã ổn định năm học mới ở đại học , trở lại trường xưa vì chợt hiểu mình không hề quên Phượng Vỹ , anh đã ngỡ ngàng chết lặng , nhận những di vật cuối cùng như một minh chứng tình yêu do người bạn gái của Phượng Vỹ trao lại .Và Ngạn cũng là người cuối cùng được nghe về những giây phút cuối đời của một cô gái dũng cảm . Phượng Vỹ đã tranh đấu từng ngày với căn bệnh ung thư máu đã đến thời kỳ cuối . Gia đình đã làm mọi cách nhưng tử thần không buông tha người con gái đang ở vào tuổi đẹp nhất của cuộc đời . Biết mình không thể tồn tại , nhưng Phượng Vỹ vẫn đi học , vẫn sinh họat như một người bình thường trong sự xót đau của người thân . Cô bé ngỏanh mặt lạnh lùng với tất cả những ai đeo đuổi mình để không tạo thêm nghịch cảnh . Nhưng đến Ngạn thì Phượng Vỹ thua cuộc . Cô bé thua cuộc một cách hạnh phúc để hưởng được tình yêu nồng thắm cuối đời .
Những đọan nhật ký rời rạc nhòa nước mắt được Phượng Vỹ ghi trong những ngày cuối cùng ở bệnh viện khiến Ngạn tê điếng . Bất giác Ngạn đưa tay lên môi , ở đó , dường như vẫn còn ấm ngọt nụ hôn đầu tiên và cuối cùng cho Phượng Vỹ…
Hạ Sàigòn
Lý Thụy Ý