Ru em ru một đời tình Ngả nghiêng ta hát một mình ta chơi Ru em ru tiếng à ơi Câu ca khẽ rụng thành lời dấu yêu Ru em ru sớm ru chiều Ru điên ru dại ru xiêu xát lòng
Mới năm giờ sáng, đang ngồi trên máy thì giật mình vì tiếng chuông reo, biết là dì Phúc nhưng mẹ vẫn mừng quýnh quáng đến nỗi không kịp xỏ dép . Dì Phúc xách có mỗi giỏ đồ nhỏ xíu còn chiếc bao to đùng là bánh tráng quê ta, dì Phúc biết mẹ có tật ghiền bánh tráng mè nhúng nước, nên quà cho mẹ chỉ bấy nhiêu là đủ. Nhiều khi dì mua chả cá hay nem mẹ cũng không thích mà còn cằn nhằn vì như thế là quá phí tiền
Năm vào đệ Thất tôi được mẹ sắm cho cây viết máy - rất tự hào, đi đâu tôi cũng gắn cây viết vào túi áo, mặt vênh lên. Trẻ con đi học, được thưởng cây viết máy, mừng hơn được áo mới ngày Tết, mừng hơn học giỏi được thưởng tiền tiêu vặt. Cây viết máy kết thúc giai đoạn tiều học, mở đầu chặng đường trung học, cho phép mình tập tành làm người lớn. Ngoái đầu nhìn lại, bọn tiểu học, vẫn còn vật lộn với viết mực, đi học phải đem theo lọ mực lem nhem, ôi chao phiền toái!
"Rồi em cũng bỏ tôi đi" Như dòng sông nhỏ trôi về bể dâu Cơn đau gậm nhấm tình đầu Bờ môi khép kín u sầu tim tôi Đường trần đời bỗng chơi vơi Tình yêu tan tác tả tơi nửa vời
Căn cứ vào ảnh vệ tinh mới ( khoảng năm 2002 hoặc 2006) , Trường Lasan Bình Lợi xưa và khu vực quanh trường đã thay đổi khá nhiều ngoại trừ kiến trúc cổ khu nhà 3 tầng là trường lóp, Nhà Nguyện, khu nội trú và sân bóng đá còn nguyên. Vì vậy, tôi đã dựa vào ảnh xóa đi phần mới và vẽ theo ký ức Lasan xưa để các Bạn xem và góp ý kiến điều chỉnh cho đúng. Ngôi trường xưa của chúng ta thật là lý tưởng
Ta lên thuyền từ thượng nguồn Bãng Lãng Hồn bình yên bên sóng nước lửng lơ Con thuyền tình trôi theo dòng lơ đãng Con sông Hương đẹp tinh khiết không ngờ