Sáng nay đọc được bài thơ của một người lớn tuổi... yêu người nhỏ tuổi làm em buồn... làm em nhớ đến Ông, đến tình yêu đầu đời của em... em hoạ lại bài thơ đó mà nhớ đến Ông thật nhiều... Nhưng thôi, em không muốn viết tiếp nữa đâu... em sắp khóc rồi đây nè, mắt em ...
Lỡ Yêu!...
Ngày xưa còn đi học Lãng mạn quá ngây thơ Trót yêu người lớn tuổi Nghe buồn sao vu vơ
Vang vang chuông đổ Giáng Sinh Đêm Đông huyền nhiệm câu kinh giáo đường Chúa về trên đỉnh gác chuông Dang tay nối sợi yêu thương cho đời Thế gian ấm lại nụ cười Chúa sinh ra để cho người yêu nhau
Khi bé Amy Hagadorn vòng qua góc phòng họp bên cạnh lớp học, cô bé không để ý nên va phải một cậu bé học lớp 5 đi ngược lại.
Cậu này hét vào mặt cô bé : "Đi đứng thế hả, đồ dị hợm", sau đó với ánh mắt giễu cợt, cậu ta nhấc chân phải lên và bắt chước dáng đi cà nhắc của Amy.
Bị xúc phạm, nhưng cố hết sức, Amy tự nhủ "kệ xác hắn" và lầm lũi bước về lớp học. Thế nhưng khi đi học về, Amy cứ nghĩ mãi về hành động của đứa bé kia, và cậu ta không phải là đứa duy nhất. Kể từ lúc học lớp 3, Amy đã phải chịu đựng những lời giễu cợt của các bạn về cách phát âm và cái chân cà nhắc của mình. Amy cảm thấy tủi thân, trong phòng học đầy bạn bè, nhưng cô bé lúc nào cũng thấy mình đơn độc.
Chị là Oshin – người giúp việc nhà cho một ông chủ ngoại ngũ tuần, rất giàu có. Đêm xuống, xong việc, vội vàng về với đứa con trai nhỏ 5 tuổi suốt ngày ngóng đợi trong căn nhà tồi tàn..
Hôm ấy, chủ nhà có lễ lớn, mời rất nhiều bạn bè quan khách đến dự tiệc đêm. Ông chủ bảo : - Hôm nay việc nhiều, chị có thể về muộn hơn không? - Thưa được ạ, có điều đứa con trai nhỏ quá, ở nhà tối một mình lâu sẽ sợ hãi. Ông chủ ân cần: - Vậy chị hãy mang cháu đến cùng nhé.
Anh nhớ lắm một lần em gục khóc Trong vòng tay anh sau chiếc hôn nồng Rồi ngẩng mặt vân vê niềm hạnh phúc Khẩn nguyện thầm trời hãy cứ mùa đông Đêm ấy Chúa về trông em thánh thiện Như thiên thần đi lạc xuống trần gian Chuông giáo đường vang theo lời em nguyện Em ước tình ta xanh mãi không tàn