CUỐI ĐỜI

Cuối sông nước trở về nguồn
Cuối đời nhau có nỗi buồn chưa nguôi
Cuối trời mây trắng còn trôi
Cuối con đường hẻm em ngồi ru con

CÕI MUỘN PHIỀN

Em nằm lạnh chiếu đơn chăn
Con trăng năm cũ vẫn nằm ngòai hiên
Riêng ta nằm giữa muộn phiền
Ôm theo giấc mộng em quên đầu giường

BÔNG GIẤY

Phiền cây bông giấy trước nhà
Hoa không thắm đỏ cho lòng ta vui
Mai sau em cũng ngậm ngùi
Tiếc cây bông giấy không mùi hương bay

CÒN DƯ NỖI BUỒN
Ngày xưa em thắt lụa hồng
Cho ta ngồi viết những giòng kinh thư
Bây giờ đếm lại tương tư
Trừ đi nỗi nhớ còn dư nỗi buồn

 Mai Hà
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.