Tại Vinh cứ theo tôi nên mọi người đều gán ghép tôi với Vinh, chẳng biết anh chàng có lai hay không mà tóc Vinh lại quăn cho mọi người chọc, mọi người đều gọi Vinh là Ông Tây, quay sang tôi, họ gọi tôi là Bà Đầm, riết rồi cái tên cúng cơm của tôi hầu như không ai muốn nhớ . Vinh cũng gọi tôi là Bà Đầm, mọi người cũng cứ gọi tôi là Bà Đầm cho dù tôi ghét cái tên kỳ cục đó, nhưng đành chịu thua vì cái đùa giỡn cái ngang bướng của Vinh, của mọi người, cũng như Vinh lúc nào cũng bám tôi như sam .
Châm nữa đi...rượu trong bầu đã cạn Uống nữa đi...Mi sẽ có trời thơ... Hồn của mi sẽ hưng phấn vô bờ Mi sẽ hưởng biết bao là khoái cảm Mi hãy say....cho lòng thêm can đảm Quên sự đời và quẳng gánh sầu lo Dù lòng mi có rối tợ tơ vò Dù tim mi có vỡ toang hay rướm máu
Thầy thuốc thường kê toa căn cứ vào nhịp độ sinh học
Giới y học cổ truyền Đông phương lập trình đồng hồ sinh học của cơ thể như sau:
Từ 23 giờ đến 1 giờ sáng, lá lách hoạt động, Từ 1-5 giờ, phổi hoạt động căng thẳng nhất, Từ 5-7 giờ ruột già làm việc cật lực; Từ 11-13 giờ, tim hoạt động khẩn trương hơn bất kỳ giờ nào khác. Cuối cùng, từ 15-21 giờ, dạ dày không ngừng tích dịch toan thủy để xay nghiền thức ăn.
Tôi đã từng nhìn thấy ông từ ngày tôi còn rất nhỏ....Trên con đường làng rợp bóng tre xanh, những ngõ ngách làng quê vào những buổi trưa hè, hình bóng bơ vơ tội nghiệp, chiếc gậy quơ ngang dò dẫm, bước chân lũn đũn, gương mặt lúc nào cũng mỉm một nụ cười.
Hình ảnh quen thuộc của ông luôn đậm nét trong tôi, với tất cả sự tò mò... đôi khi trong gia đình có người cần nhờ tới ông, người ta đứng trong nhà gọi ra :
Alisima đã hoàn toàn thất vọng. Ông đi đến một nhà thờ, đến trước một tượng Chúa chịu nạn, rồi than thở, kể lể và trách Chúa vì những thảm kịch cứ liên tục đổ xuống trên ông như cơn lũ khủng khiếp. Kho tàng khổng lồ chứa đầy hàng hóa của ông đã bị một toán cướp tấn công, cướp phá và đốt cháy rụi. Rồi sau khi đứa con của ông đã từ ông thì những đầy tớ không chịu đựng nổi những khó khăn gian khổ cũng bỏ ông ra đi. Người vợ đau ốm của ông ngày một còm cõi và đi dần đến cái chết nhưng ông cũng chẳng còn tiền cho bà chữa bệnh và cũng chẳng có tiền để mua thuốc cho bà uống dù chỉ để cầm chừng.