NHÀ THƠ LỚN XUÂN DIỆU – người con thân yêu của xứ Vạn Gò Bồi, Tùng Giàn – Phước Hòa, Tuy Phước đã vĩnh biệt chùng ta thấm thoát đã 26 năm ! 26 lần tôi được dịp về đây – nơi căn nhà lưu dấu kỷ niệm cuộc đời và sự nghiêp thơ ca của Ông – để dâng nén tâm hương tưởng nhớ Ông trong nỗi thương tiếc, ngậm ngùi!
Chiều 29 tháng 3 năm 1975, tôi leo lên phòng lái của một trong nhiều chiếc C130 chuyển 1500 thương bệnh binh từ Quân Y Viện Qui Nhơn về Tổng Y Viện Cộng Hoà ở Sài Gòn. Viên phi công, một bác sĩ quân y khác và tôi đều là cựu học sinh Cường Để. Nước mắt lưng tròng, chúng tôi cùng ngoảnh đầu nhìn lại Qui Nhơn lần chót. Chân trời màu tím đậm, nước biển vẫn xanh, xa xa có những đám khói do súng đạn chiến tranh tới gần thành phố... Tôi cố ghi vào trí hình ảnh Qui Nhơn vào một ngày cuối tháng 3 đó và mãi đến mấy năm sau mới viết được bài thơ. Xin chia xẻ muộn.
CHIỀU RỜI QUI NHƠN
Chiều rời quê chân trời bầm tím Chao đảo theo cánh sắt nghiêng nghiêng Hàng thùy dương lặng buồn chứng kiến Ngày chia ly quê mẹ đảo điên
Đó là một gã hành khất rất thật thà. Ngày kia gã gõ cửa một biệt thự sang trọng. Người quản gia bước ra và nói, "Chào ngài. Ngài cần chi ạ?" Gã hành khất trả lời, "Chỉ cần một chút của bố thí, xin hãy vì lòng nhân từ của Chúa". "Tôi phải bẩm báo việc này lại với nữ chủ nhân biệt thự".
Hằng năm, cứ đến Giáng Sinh, Hài Nhi Giêsu thường đi một vòng rảo qua khắp các làng mạc và đô thị để tặng quà cũng như nhận quà và phân phát cho những ai cần đến.
Năm nay, tại một đô thị nọ, Ngài đang cần một món quà không dễ tìm ra: đó là một quả tim lành mạnh để thay thế quả tim của một người bệnh đang hấp hối. Bệnh nhân có quả tim gần như ngừng đập này là một nhân vật nổi tiếng trong cả nước: đó là bộ trưởng tài chính!
Vào một ngày mùa đông giá buốt, cái lạnh cắt da giam kín mọi người trong căn nhà ấm cúng. Bốn đứa con nhỏ của gia đình ông bà Đôn – như thường lệ – chọc phá, cãi vã ỏm tỏi chỉ vì mấy món đồ chơi. Căn nhà luôn ồn ào vì những tiếng hét chói tai, tiếng chân chạy sầm sập trên sàn gỗ, tiếng la ơi ới đâm vào màng nhĩ, tiếng vật lộn huỳnh huỵch trên bộ phản. Nhìn chúng nó háo thắng dành giật không biết nhường nhịn, bà Đôn nghĩ có lẽ mấy đứa con của bà chẳng bao giờ hiểu thương yêu là gì! mặc dầu trong thâm tâm bà vẫn mong bà nghĩ sai.