Tôi rời mái trường vào một buổi chiều cuối Hạ, bạn bè chia tay nhau trong quán bánh bèo trên đường Gia Long, bên kia là lối vào trường Nhân Thảo, cái quán nghèo ẩm thấp nằm đàng sau con đường chính của thành phố Quy Nhơn, nếu không có đám học trò chúng tôi, những cô cậu học trò hẹn hò nhau từng nhóm để đến đây chuyện trò, giả biệt nhau....
Tiếng hát cuả ca đoàn khoan thai cất lên sau phép lành cuả linh mục chủ tế trong Thánh lễ sáng hôm nay khiến tôi nhớ quá ngôi trường thân yêu đã bốn mươi năm xa cách cuả mình.
Trinh Vương, ngôi trường với hai cánh cổng sắt sơn màu xám nhạt, dãy phòng chính một trệt hai lầu với màu vôi xanh tím, những cánh cửa sổ với hai lần cửa gỗ và kính, hai tấm bảng màu xanh dài kín cả mặt tường, chiếc bục giảng gỗ nâu, bên cạnh là thau nước nhỏ với chiếc khăn màu trắng để thày cô lau tay sau giờ giảng bài . .
Vào khoảng 11 giờ đêm một ngày cuối tháng 6, đang mơ màng chìm vào giấc ngủ sau thời kinh buổi tối – ông Viên bỗng nghe tiếng chuông điện thoại reo. Ai lại gọi điện thoại vào giờ này nhỉ?. Các con ông ở xa, đều biết rõ “thời khóa biểu” trong ngày của ông, ít khi gọi vào lúc quá 10 giờ đêm. Sống một mình trong ngôi nhà gạch đã được xây cất hơn nửa thế kỷ, tường xiêu mái dột nơi cái thị trấn nhỏ êm ả, vắng vẻ này – quá 10 giờ đêm là đã vắng hoe. Dọc phố, chỉ còn vài ba nhà buôn tạp hóa chưa kịp kéo cửa; ngoài đường thỉnh thoảng một vài chiếc xe chạy vụt qua vội vã, như cũng đang đi tìm giấc ngủ mệt mỏi sau một ngày kiếm sống…
...Con người là một con vật biết suy nghĩ, biết tư duy; Vì thế, dù bận rộn với bao khó khăn trở ngại trong cuộc sống; dù tin tưởng vào tôn giáo này hay tôn giáo khác, hoặc vô thần đi nữa, con người cũng phải ít nhất một lần trong đời đặt câu hỏi rằng: Tại sao mình lại sinh ra ? Tại sao con người lại đau khổ ? Tại sao trên cõi đời này lại có kẻ giàu người nghèo, và đôi khi sự giàu có không phải là do công lao khó nhọc tạo thành, mà là do do những hành động gian tham, tàn ác tạo nên.