Hơn 2 tuần rồi P.Khối không lên tiếng. Anh chàng Trinh có điện nói chuyện, ngầm ý là sao Khối lười biếng quá vậy. Rất cảm kích tấm tình của Trinh.
Mình đã đọc hết các thông tin tung hứng vui vẻ mát trời của các bạn. Dù nói nhiều nói ít cũng đều rất vui và thấu nhân tình. Anh chàng Lý xứng đáng làm lý trưởng hoặc cai tổng của làng La San,với khả năng tốt bụng đối đãi tập họp mọi người. Quốc Phương, Khuôn thì xuất sắc về tài trêu ngươi khích tướng kiểu Gia Cát Lượng. Chàng Lâm ở đâu? Sao im quá?!
Từ ngày Thuận dọn đi, căn studio bớt ồn ào và hình như rộng hẳn ra, đủ chỗ cho hai đứa còn lại. Trọng tương đối ngăn nắp, và thường la cà đâu đó trong trường chứ ít khi về nhà nên nhiều lúc Hải có riêng một cõi để trầm tư. Vài tháng nữa ra trường rồi, nhưng không biết sẽ đi về đâu. Kinh tế lúc này suy thoái, kiếm việc làm khó khăn, ra trường chắc là thất nghiệp mất thôi. Làm thế nào bây giờ, Hải hỏi thầm, chẳng nhẽ lại về ăn bám bố mẹ? Ai nói là đời sinh viên chỉ là những ngày thơ mộng, không buồn phiền?
Năm 1977, chúng tôi bị giam giữ ở Trảng Táo thuộc tỉnh Long Khánh. Địa điểm trại giam là một trảng tranh bị cháy đen từng mảng. Nơi đây cũng là một vùng kinh tế mới mà dân, vì đời sống quá kham khổ, đã đồng lòng đốt cả khu, bỏ về lại thành phố.
Chúng tôi phải vừa xây dựng trại vừa lo khai quang rừng để trồng mì bắp sinh sống. Mùa hè nắng đổ lửa và nước tắm giặt thì thiếu, đời sống tù trở nên bi thảm.