Thuở nhỏ, gia đình cậu bé rất nghèo, tới bữa, chẳng mấy khi có đủ cơm ăn, mẹ liền lấy cơm ở trong chén mình chia đều cho các con. Mẹ bảo: Các con, ăn nhanh đi, mẹ không đói ! ——>Mẹ nói câu nói dối đầu tiên!
Khi cậu bé lớn dần lên, người mẹ tảo tần lại tranh thủ những ngày nghỉ cuối tuần, đến những vùng đầm hồ ven đô bắt cá về cho con ăn cho đủ chất. Cá rất tươi, canh cá cũng rất ngon. Khi các con ăn thịt cá, mẹ lại ngồi một bên nhằn đầu cá.
Đêm qua là đêm nhạc mà để lại nhiều ấn tượng và kỉ niệm nhất trong cuộc đời em. Em thật sự vui sướng và hãnh diện khi mình được tham dự “Đêm nhạc chia tay của Ý Lan” tại phòng trà Tiếng Xưa, để tận mắt thấy được Ý Lan mà mình yêu thích “bằng da, bằng thịt” – như anh Tuấn – Gia Lai – một fan hâm mộ đã nói, chứ không phải là một Ý Lan bằng hình ảnh.
Buổi sáng mùa thu thật tinh khôi với những cơn gió mát dịu nhẹ nhàng vờn lên những đám cỏ bị bỏ quên sau những ngày tháng hạ...
Những cành cây nặng chĩu những chiếc lá vàng, lá cam chấp chới tiễn đưa những bạn bè lìa xa cành cao rơi vãi trên bờ cỏ lao xao cuốn nhau vào khoảng không cuối vườn xao xác lá vàng, lá nâu, lá chết...