Nghiễm tình cờ gặp nàng trên chuyến tàu từ Saigon về Nha Trang khi nàng và cô em gái cùng vào chung một toa giường nằm số 16 với anh. Vì vội, anh đã chấp nhận lấy vé của táu SQN 2, bởi nếu chờ SE2 thì phải mất thêm ba ngày nữa! Nghiễm nghe nói tàu SQN2 là loại tàu “ xe cải tiến “, không có một chút ưu tiên nào trên đường ray, dừng nghỉ nhiều trạm, và phải nằm chờ cho các loại tàu SE chạy qua. Dù biết vậy, nhưng phải nằm lại Saigon thêm ba ngày, cũng thật là nóng ruột. Chẳng thà nằm yên trên tàu còn hơn sáng chiều cứ bị rủ rê níu kéo lai rai hoài nơi các quán nhậu của mấy người bạn học cũ trong lúc lòng dạ đang hầm hập nóng như lửa !
Em đến với anh vào đêm thu trăng tròn lạ Rì rào sóng Vành vạnh trăng Trào lộng Trong khoảnh khắc trăng đi Con sóng rập rềnh Thời gian chóng vánh Nụ tình buông tận đáy Mang đến cho anh niềm cảm hứng ngọt ngào !
Chị Nam 42 tuổi. Hai vợ chồng chị là chủ một quán bán gà quay và thức ăn chiên xào. Mỗi buổi sáng sau khi chuẩn bị xong xuôi và đưa 3 đứa con nhỏ đến trường học, người chồng đi chợ, người vợ ở nhà chuẩn bị quay sơ một số gà và làm trước một số thức ăn. Sau đó họ chở thức ăn đến cửa tiệm. Tiệm mở cửa bán cho khách từ 12giờ trưa cho đến 22 giờ tối. Ba đứa con đi học về được bà ngoại lo cho ăn uống. Hai vợ chồng chị về đến nhà bình thường khoảng 12 giờ khuya. Thứ hai cho đến thứ bảy chủ nhật, ngày nào cũng thế, cuộc đời lặng lẽ trôi…
Khi mô thì lót tót về Để anh chộ mặt rứa hè ? O ơi ! Tháng ngày nước chảy mây trôi Gắn thương treo nhớ một đời tài hoa… Đi ra đụng phải bông hoa Tưởng O tiền hiện rất tha thiết tình…
Đau là triệu chứng thường hay gặp ở người bệnh. Vì vậy, thuốc giảm đau là loại thuốc được dùng thường xuyên và phổ biến nhất.
Có nhiều loại thuốc giảm đau khác nhau, trong đó có thuốc giảm đau tác dụng mạnh nhưng lại dễ gây nghiện hoặc dùng lâu dài sẽ gây tác dụng phụ nặng nề. Để giúp việc sử dụng thuốc giảm đau hợp lý, Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) đã đề ra ba bậc thang dùng thuốc giảm đau như sau.
Hình ảnh của hai cặp vợ chồng già trên lối mòn nắm tay nhau tản bộ trên con đường trước mặt vào buổi sáng hôm nay...Họ tay trong tay, thong thả bên những bước không ngay, khoác lên mình chiếc áo dày hơn hôm qua.
Bên lối rẽ vào một công viên nhỏ, họ ngồi xuống chiếc ghế đá đầu tiên, và sửa cho nhau vuông khăn trên đầu bị xô lệch, hai bàn tay vẫn nắm chặt vào nhau...Chỉ cần nhìn lối trang phục trên người họ tôi cũng biết rằng :"Trời đã chớm sang thu"