- Đăng ngày 07 Tháng 9 2011
- Lượt xem: 2041
Một thời áo trắng bay bay
Môt thời tha thiết như say men nồng
Một thời thương nhớ mênh mông
Sân trường áo trắng bềnh bồng tóc mây
Cho tôi tìm lại phút này
Mơ về một thuở những ngày xa xưa
Những ngày đẹp tựa bài thơ
Những ngảy hoa bươm mộng mơ khôn lường
Nắng thu phớt nhẹ sân trường
Rộn tà áo trắng TRINH VƯƠNG rạng ngời
Mắt buồn dịu vợi em ơi
Gĩu giùm tôi nhé tuổi đời thanh xuân!
Thu nào áo trắng ngâp ngừng
Hè nào áo trắng rưng rưng phượng buồn
Mỗi linh hồn của TRINH VƯƠNG
Bâng khuâng áo trắng, nhớ thương vô cùng
Ngâp ngừng đôi má thẹn thùng
Môt thời vụng dại gửi tình vu vơ .
E dè khép nép vần thơ
Viết rồi lại xóa , ngẩn ngơ nỗi lòng . . .
Môt tà áo trắng nhớ mong
Một tâm hồn thuở trắng trong hoc trò
Tuổi xuân mộng đẹp mong chờ
Môt thời áo trắng bây giờ xa xôi
Trường xưa giờ cũng pha phôi
Bao mùa hoang phế, buồn ôi , lạnh lùng !
Bây giờ còn nhớ hay không ?
Hỡi xưa áo trắng , má hồng TRINH VƯƠNG ?
Còn đây nếp áo phong sương
Còn đây tình cũ tơ vương bồi hồi
TRINH VƯƠNG áo trắng trong tôi
Hương xưa vương vấn , xa xôi chẳng nhòa
Bài thơ viêt giữa mùa hoa
Hè về ve gọi thiêt tha nỗi lòng
Chiều nay nhặt cánh phượng hồng
TRINH VƯƠNG ơi , mãi bâng khuâng nhớ người
Mùa Phương vỹ 2011
Hồ Sĩ Duy