Tôi ngồi xuống giường, dựa đầu lên vai mẹ như những ngày xưa bé bỏng: - Mẹ không buồn con chứ? Mẹ tôi nhẹ lắc đầu vuốt làn tóc rối tôi chưa kịp chải lại sau mấy giờ bay: - Không đâu con, các cháu ngủ yên chưa. - Chúng nó mệt nên ngủ yên hết rồi. - Con có mệt thì cứ đi ngủ đi. - Cho con ngồi với mẹ tí nữa nhé. Bố đâu rồi, con sợ bố mắng lắm.
Hơn ba giờ chiều ... Đại hội liên trường THQN 2011 cũng đã sắp đến giờ bế mạc . Tôi cầm chai bia , tới ngồi ở bàn trống gần cuối phòng , xuôi đôi chân mỏi nhừ vì năm tiếng đồng hồ vừa qua phải chạy lên , chạy xuống , "chào bàn "... Vừa châm một điếu thuốc , phả một làn khói ... Bỗng có một cô dáng thanh tao tối gần , tự nhiên kéo ghế ngồi bên cạnh và hỏi : -Anh Thân ... Còn nhớ em không ?