1. Thằng Hưng mới bước vào sân đã nghe giọng nói gắt gỏng của cô Hồng :" Mầy lên đây làm gì? Mầy đi khỏi nơi đây mau ! Tao đã bao lần nói rồi sao còn xách bản mặt khó ưa đến hoài vậy?"
Hưng đứng yên- lùi lại vài bước, nhìn cô Hồng với đôi mắt van lơn " Con về thăm nhà- giọng nó như lạt yếu đi- con lên thăm bà nội, ba con và…thăm cô một lát, con sẽ đi ngay mà…"
"Cô ơi, cô mua cho con tờ vé số đi cô" ; "Cô ơi, cô mua cho con cái bánh tráng, hai ngàn thôi cô à"
Tôi không còn xa lạ với lời mời mọc như thế này nữa. Tôi đã làm quen với nó từ ba tuần qua. Lúc đầu là những mời mọc mua vé số. Ngày đầu tiên, tôi mua thật nhiều mà không biết để làm gì? Rồi từ từ tôi nói với chính mình phải mua ít lại, mỗi người vài tấm chứ mua như ngày đầu, nhiều như thế, ai mời mọc cũng mua thì làm sao mà tôi có thể mua hết những mảnh đời cơ cực.
Ông Hậu ngồi ngã người vào thành ghế của chiếc ghế gần cửa sổ trong chuyến bay Korea Airline.
Từ một hàng ghế áp cuối của thân bay, ông đưa mắt nhìn tìm thử có ai quen biết? sau khi bỏ các túi xách lên ngăn tủ, ông ngã người vào lưng ghế trầm ngâm, ông là một trong những hành khách đáp chuyến bay khởi hành từ một thành phố thuộc một tiểu bang Đông Nam Hoa Kỳ bay thẳng về Việt Nam và chỉ ghé lại phi trường Seoul vài tiếng đồng hồ.