- Đăng ngày 20 Tháng 7 2011
- Lượt xem: 2303

( Mỹ Thắng, Mạnh Long, Quốc Hùng, Bạch Trực, Thanh Quang)
“..Lũ chúng ta lạc loài năm bảy đứa
Bị quê hương ruồng bỏ giống nòi khinh..”
(Thơ - Vũ Hoàng Chương)
Bốn mươi năm rời xa ghế học sinh
Ta lưu lạc nửa vòng quanh trái đất
Thuở chia tay dăm thằng rơi nước mắt
Cuộc phân ly ai biết mất hay còn
Ngậm ngùi nhìn nhau tiếc tuổi vàng son
Lòng bịn rịn khi đạn bom hối hả
Rời mái trường yêu mỗi người đi mỗi ngả
Gã đầu non còn gã cuối chân trời
Kẻ lạc lên nguồn đứa vượt trùng khơi
Nay gặp lại, bạn và tôi, đầu điểm bạc
Mừng hội ngộ, anh chén thù, tôi chén tạc ??
Ồ không đâu, dân lưu lạc cả mà
Phân biệt chi chủ - khách chỉ thêm xa
Coi bốn bể chung căn nhà tạm trú
Đêm thức trắng gối tay ôn chuyện cũ
Ngày nắm tay một lũ dạo phố phường
Nhìn cảnh huy hoàng cả bọn chạnh niềm thương
Lòng tưởng tiếc những con đường thời thơ dại
Người lộng lẫy áo hoa khoe thời đại
Đâu đẹp bằng tà áo vải nón che nghiêng
Thác Niagara không sánh được Suối Tiên
Bỡi thiếu vắng nụ cười duyên, bàn tay nhỏ
(chỉ có bàn tay to của B..!!)
Viễn xứ gặp nhau, mỗi linh hồn một cây cọ
Cuối trang đời ta cùng hoạ bức tranh thơ
Rồi vui mừng, rồi xúc động đến ngẩn ngơ
Hình ảnh cũ tưởng phai mờ - ôi đậm nét
Vui cho lắm để rồi buồn tiễn biệt
Mắt rưng rưng những ước hẹn năm sau
Ngàn dặm đường - bạn ạ có gì đâu
Gom giấy ngày xanh - đủ bắt một nhịp cầu.
Vũ Thanh
(
Riêng tặng: Nguyễn Quốc Hùng (Connecticut), Trần Mỹ Thắng (Boston),
Đỗ Bạch Trực (Ontario), Từ Mạnh Long (Toronto), cùng gia đình các bạn.
Để kỷ niệm lần hội ngộ tháng 6-2011, sau 40 năm xa cách)